Nhưng 1 năm rưỡi yêu nhau, em có thể đếm được anh đi công tác gần chục lần. Và gần chục lần đó vợ cũ đều lèo nhèo đòi mua "hộ" đủ thứ. Em quá hiểu anh là người không tính toán vật chất, nên nếu vợ cũ có "nhờ mua hộ" thì cũng như là anh ấy "mua cho" vợ cũ vậy.
Vài phút sau, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, một bác sĩ khoác trên người chiếc áo blouse thanh lịch cùng dáng vẻ chuyên nghiệp.
" Bác sĩ, cô ấy sao rồi? "
" Lâm thiếu yên tâm, hiện giờ cô ấy đã qua cơn nguy kịch! Hiện tại cần nghỉ ngơi.
2)Yêu như Chúa yêu là phải tha thứ lỗi lầm cho anh chị em mình. Trước hết, tinh thần tha thứ phải được thực hiện ngay trong mối tương quan giữa các thành viên trong gia đình: Cha mẹ con cái, vợ chồng, anh em ruột thịt với nhau. Tiếp đó, tha thứ phải được thể hiện giữa các thành viên trong cộng đoàn giáo xứ và mọi người chúng ta gặp gỡ hằng ngày.
Tha thứ nghe thật dễ dàng và như một câu nói bâng quơ "anh yêu em" mà ngoài đường ai cũng nói được nhưng với em hai từ thiêng liêng ấy, em không đủ mạnh mẽ để nói ra, càng không thể tuỳ tiện dành cho những ai từng làm mình đau, tổn thương.
Tha thứ đi thôi! Nhìn lén cô gái khác cũng không phải là chuyện gỉ lớn!" Một ông chú tham gia náo nhiệt đáp lời. Tần Tấn Dương cúi đầu nhìn Đồng Thiên Ái trong ngực, nở ra nụ cười động lòng người "Thôi mà! Vợ yêu tha lỗi cho anh đi!"
Tha thứ cho người xúc phạm đến mình, làm khổ mình là chuyện vô cùng khó khăn. Nhưng không có nghĩa là không thể được, một khi có Chúa trong mình thực hiện cho tôi. Khi không tha thứ thì lòng nặng nề u uất, tâm tư bất an, mọi suy nghĩ và hành động trở nên tiêu cực, mặt nặng mày nhẹ, đá thúng đụng nia, thậm chí phát sinh bệnh tật ốm yếu.
MBwa. CÔ "TA" ĐÃ TRỞ VỀSáng hôm sau, tuy thân người mệt nhừ, cô cố gắng dậy thật sớm bỏ qua cái cảm giác khó chịu trong người để làm điểm tâm cho hắn, thiếm Miên cô hết sức khuyên cô nghỉ ngơi nhưng cô không chịu cứ ngốc nghếch sợ anh đói lại không biết rằng hắn sẽ chẳng liếc nhìn hố chi là nay, nhiều người làm trong nhà nghỉ làm nên mọi chuyện trong nhà đều giao cho cô. Vài cô chú ở lại phụ giúp cô. Cô vào phòng làm việc của hắn, thấy trên bàn làm việc là tấm hình của hắn chụp với cô ấy. Trong hình, hắn cười rạng rỡ với cô ấy, nhìn tấm hình, cô tủi thân nước mắt lại cứ rơi...rơi....Trong ngày cưới của cô và hắn, hắn luôn tỏ vẻ khó chịu, ngay cả khi chụp hình cưới, hắn không chỉ chẳng thèm cười mà còn cho đốt sạch hết, may ra cô còn giữ lại được một bức đã bị cháy ở một góc, lúc đó cô còn bị bỏng cô đang dọn dẹp....Choảng....Cô lỡ tay làm bể con búp bê sứa mà hắn ta luôn xem như là bảo vật. Nghe được âm thanh phát ra từ phòng mình, Lâm Hạ Vũ vội vàng chạy lên thì thấy cái cảnh tượng trước mắt. Hắn tức giận xô cô ngã xuống, tay Như Tuệ đè lên cho con búp bê bị vỡ...Chát....." Cô đúng là loại phụ nữ ác độc, ngay cả đồ của cô ấy mà cô còn muốn phá hoại. "" Em...em.. xin.. lỗi, em không.. cố ý...anh nghe em giải thích.."" Giải thích, cô còn giải thích. "Cô vội vàng nhặt lại từng mảnh vỡ trên đất thì bị Hạ Vũ đẩy ra." Cô không xứng để chạm vào đồ của cô ấy! "Hắn tỉ mỉ nhặt lại con búp bê sứ đã vỡ bỏ vào chiếc hộp tuyệt đẹp nhưng không hề để ý đến cô gái đang đứng ở một góc với đôi bàn tay đang rỉ máu và vừa mới khỏe bệnh kia." Từ nay về sau cô không được vào đây, nếu tôi còn thấy cô tự ý vào phòng tôi, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết. "Lâm Hạ Vũ bước ra khỏi phòng, tâm trạng tức giận và bên sâu trong đôi mắt phượng đó là lòng căm khóc, cô tủi thân nhưng có ai sẽ chia sẻ cho cô chứ, chỉ cần một câu hỏi thăm của hắn cũng có thể làm cô cười, làm cô vui vẻ có thể chịu bất kì khổ nhọc nào. Nhưng không, đối với hắn cô không xứng để được hỏi Tuệ lẵng lẻ trở về " phòng", nói thật ra đó là một nhà kho, một nơi u tối.....Hôm nay hắn về rất sớm, tâm trạng cũng vui vẻ lạ thường. Đặc biệt hơn, hắn còn ăn đồ cô nấu, như thường lệ hắn sẽ ăn ở nhà hàng, việc này làm cô thấy vui nhưng không dám biểu thị một phần chắc là do cô dần dần trở nên lạnh lùng, thờ ơ. Cô chỉ đứng ở sát bên mà ngắm nhìn hắn."Cô ngày mai hãy chuẩn bị cho tốt. Ngày mai, cô ấy sẽ trở về, nếu cô dám làm cô ấy buồn thì cô sẽ phải trả giá. "Sao? Cô "ấy" đã trở về. Điều này như "sét đánh ngang tai " đối với cô. Nhưng cô có tư cách gì để buồn chứ. Như Tuệ chỉ đành miễng cưỡng" Vâng,...ạ!"" Hừ... "Hắn liếc nhìn rồi lại đi lên phòng. Hạ Vũ cầm tấm hình của cô ấy mà ngồi ngẩn ngơ, khiến cho lòng người con gái lén đứng ngoài cửa như thắt lại. Cô vốn dĩ biết người hắn yêu là cô ấy nhưng tại sao....Cô ấy tên Trương Lam Nhi, là một cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp nóng bỏng. Lâm Hạ Vũ yêu cô ấy muốn cưới cô ấy nhưng không được. Khi Hạ Vũ lấy Như Tuệ, cố ấy liền ra nước ngoài khiến cho hắn tức giận, đổ tội lên người cô. Trong mắt hắn, Lam Nhi là một cô gái ngây thơ, thuần khiết hoàn toàn trái với cô. Hắn không hiểu tại sao mẹ hắn lại không cho hắn cưới cô ấy, hắn cho rằng là do cô, do cô dụ dỗ, nói xấu cô ấy trước mặt mẹ hắn.....
TRUYỆN VỀ HAI THIÊN THẦN NHỎBầu trời trong xanh cùng những tia nắng âm áp chiếu vào căn phòng qua ô cửa sổ nhỏ. Trên chiếc giường được trang trí xinh xắn cùng rất nhiều gấu bông có hai thiên thần đang ôm nhau mà ngủ. Hai thiên thần này có khuôn mặt thanh tú được thừa hưởng từ cha mẹ cũng không kém phần dễ thương, đáng yêu. Bé trai - là anh cả được đặt tên là Lâm An Minh còn bé gái nằm kế bên tên là Lâm An Hoa. Hai thiên thần này không ai khác là bảo bối nhỏ của Hạ Vũ và Như hồ điểm đến 6h, cánh cửa phòng khẽ mở, một đôi vợ chồng bước vào, đến bên cạnh giường, nhẹ nhàng ngồi xuống. Hai vợ chồng này là Hạ Vũ và Như Tuệ. Trên mặt họ thể hiện niềm hạnh phúc, sau tất cả, trải qua bao nhiêu đau khổ họ cuối cùng cũng được ở bên nhau, vui sướng hơn, ông trời đã đưa hai thiên thần nhỏ này đến bên cạnh họ. Bao nhiêu năm trôi qua, hôm nay là một ngày đắc biệt, ngày mà An Minh và An Hoa đi nhận lớp để bước vào lớp 1." Dậy đi con! " giọng nói dịu dàng, ngọt êm của Như đứa trẻ vẫn nằm đó, đôi mắt khẽ mở nhưng nhanh chóng nhắm lại. Hôm qua, vì nghe ba nói rằng " Hai con ngày mai sẽ lên lớp 1 rồi! " nên An Minh và An Hoa đều rất hồi hộp, chờ mong. Vì vậy mà cả đêm không ngủ để giờ.... dậy không nổi. Từ bây giờ Hạ Vũ sẽ được kêu bằng anh nha! 😀" Hôm nay hai đứa phải đi học đấy, nếu không dậy là cho ở nhà nha! "" Con dậy rồi ạ! "Nghe đến đi học, hai bảo bối liền mở mắt ngồi dậy. Hai đứa trẻ đều rất rất mong chờ ngày này. Anh và cô giúp An Minh và An Hoa vệ sinh cá nhân rồi lại ăn sáng." Thưa mọi người con đi học đây! "Vì là song sinh nên hai đứa bé co sở thích khá giống nhau, đôi khi có tranh cãi nhưng cuối cùng đều là An Minh nhường cho An Hoa. Hai tiểu bảo bối rất ngoan, đôi khi giúp đỡ mọi người nhưng cũng không kém phần nghịch ngợm mà quậy phá. An Minh và An Hoa được đăng ký học tại Primary school Primary schoold = trường tiểu học 😁😁 và học chung lớp. Trường này đa phần là dành cho gia đình giàu có và chất lượng giáo viên cực kì trước cổng trường lớn, bao nhiêu cảm xúc hồi hộp, hào hứng, vui vẻ ập đến hai đứa trẻ. Tuy đã được làm quen với trường lớp lúc học mẫu giáo nhưng... bước qua cánh cửa kia là một thế giới vô cùng mới. Những cậu học sinh rụt rè núp sau lưng mẹ những anh chị đi từng nhóm bước vào cổng trường với vẻ tự tin và quen thuộc khiến chúng cảm thấy ngưỡng mộ. Chắc sau này, một ngày nào đó những thiên thần này cũng sẽ được như Vũ và Như Tuệ dắt tay An Minh và An Hoa bước vào sân trường. Đây là một thế giới hoàn toàn khác, tường trường được vẽ rất nhiều hình đa phần về hình ảnh giáo viên và học sinh. Đi đến trước cửa phòng học lớp 1Đ, một cô giáo trẻ đang đứng trước cửa lớp với khuôn mặt dịu dàng cùng nụ cười thân thiện đang đứng đoán học mẹ buông tay để An Minh và An Hoa tự mình bước vào lớp khiến hai tiểu bảo bối ngỡ ngàng đứng nép vào nhau. Một cậu học sinh đứng cạnh bên khóc nấc lên khiên An Hoa không kiềm được mà khóc theo. Chỉ có An Minh rất thương em mà an ủi, dỗ em nín học. Cô giáo thấy vậy mà cũng đến dỗ dành khiến tụi nhỏ cảm thấy ấm áp, cũng vơi đi nỗi sợ hãi cùng lạ lớp, đập vào mắt là những bộ bàn ghế rất gọn gàng, cái bảng xanh cùng bàn cho giáo viên. Bọn trẻ bước vào lớp, ngồi gọn gàng." Chào các em, cô tên Huỳnh Lệ Mai, các em kêu bằng cô Mai nha!"Tiếp đó là học sinh cùng nhau giới thiệu tên. Cô giáo rất vui tính, kể chuyện về trường rồi đến chuyện hài khiến bọn nhỏ vui vẻ. Xong xuôi là mọi người cùng nhau nói chuyện với nhau." Chào... chào cậu, tớ tên... Anh Hải, cậu làm...bạn với tớ...tớ được không?"Một bạn nam nhỏ tuổi rụt rè đang tự giới thiệu với An Hoa làm An Hoa vô cùng bất ngờ. Đây không phải là cậu bạn hồi này đứng khóc cạnh bên mình sao? " Chào bạn, tớ tên An Hoa, tớ sẽ làm bạn với cậu! "" Tớ tên An Minh là anh trai An Hoa! "" Chào cậu!"Thấy ba người đanh đứng nói chuyện, những bạn nhỏ trong lớp cũng tập trung lại nói chuyện. Thế là tụi nhỏ dần quen nhau rồi tổ chức chơi đùa. Đến giờ, cha mẹ đều đến đón bọn trẻ, lời chào tạm biệt cùng sự tiếc nuối hiện lên trên mặt của những tiểu thiên thần, hẹn rằng khi đi học sẽ cùng chơi đến, cả nhà cùng hẹn rằng sẽ đi chơi công viên Nơi đây đông người, rất nhiều trò chơi dành cho trẻ con. An Hoa không kiềm được sự vui mừng nói vô cùng nhiều. Tay chân cứ chỉ hướng này hướng ứng hai bảo bối, anh cùng cô dẫn chúng đi chơi hết trò này rồi đến trò khác. Cuối cùng, họ quyết định nghỉ ngơi tại một quán nước." Vui quá đi a! " An Minh và An Hoa cùng lên tiếng." Nếu hai đứa ngoan, ba mẹ sẽ dẫn hai đứa đi chơi tiếp! " Anh lên tiếng với ánh mắt đầy sự thương yêu, chiều chuộng." Thương ba mẹ nhất luôn! "Cả nhà cùng ngồi nói chuyện mà không khỏi khiến người khác nhìn vào mà ngưỡng mộ. Đang nói chuyện một hồi, An Hoa liền cứ nhìn chăm chăm vào chú hề đang đứng ngay chỗ vòng đu quay, trên tay cầm rất nhiều bóng bay với đủ màu sắc và hình dạng, xung quanh là những đứa trẻ trạc tuổi của An Hoa." Mẹ ơi, con muốn mua bóng bay, ba mua cho con nha! "" Được rồi!"Nói rồi, cả nhà cùng đi đến bên chú hề đó, An Hoa chọn một cái bóng bay hình con thỏ còn An Minh thì lấy một siêu nhân. Đang định bước ra cửa đi về thì bỗng có một người lỡ đi trúng phải tay của An Hoa làm An Hoa buông tay ra, Như Tuệ cũng mất hồn mà quay lại, nhưng dòng người rất đông, thoáng chốc đã không còn thấy bóng dáng bé nhỏ. Thấy được bong bóng hình chú thỏ, An Minh vội kêu ba rồi chạy lại, vì thân hình nhỏ bé nên dễ dang đi qua dong người, thấy bóng của An Hoa, An Minh vội đi tới. Lúc này cô bé đang khóc, cô bé rất sợ. An Minh ôm An Hoa vào lòng." Không sao... Không sao... Có anh hai rồi, An Hoa ngoan đừng khóc nữa.. Mẹ sẽ đến mà! "Nghe tiếng khóc, mọi người xung quanh đều nhìn vào hai đứa bé." An Minh, An Hoa! " Giọng của anh cất lên thể hiện sự lo lắng. Chạy đến thì thấy hai đứa nhỏ đang ôm nhau, An Hoa đang khóc nức nở." Mẹ đây, hai đứa đừng khóc nữa! "Nghe giọng nói ấm áp quen thuộc, An Hoa ngưng khóc sa vào lòng mẹ." An Hoa không...ngoan, con... xin lỗi! "" Không sao, không sao đâu! An Hoa ngoan! An Minh cũng rất ngoan! "Cả nhà cũng nhau đi về. Tuy cô bé vẫn còn hơi sợ nhưng cũng đã vơi bớt. Hai anh em cùng nhau đua kể chuyện cho mọi người trong nhà nghe. Hai bảo bối nói rất nhiều, trong nhà đầy ấp tiếng đến, sau khi đã rủ bọn nhỏ ngủ ngon. Anh và cô cùng về phòng. Vừa bước vào phòng, Hạ Vũ đã ôm Như Tuệ mà hôn. Chiếu lưỡi hư hỏng nhanh nhẹn khai phá khoang miệng của Như Tuệ, tìm kiếm chiếc lưỡi đinh hương của cô. Khi Như Tuệ như xụi lơ trong lòng Hạ Vũ thì anh mới buông ra." Anh này! "" Anh làm sao? " anh với giọng nói vô cùng hồn nhiên, ngây thơ π_πKhông nói gì nữa. Tay Hạ Vũ đã xâm nhập vào áo của cô, xoa bóp nơi mềm mại của cô. Tay kia không an phận mà sờ soạng cơ thể Như Tuệ. Hai người tiếng về giường, từng cút áo của Như Tuệ bị Hạ Vũ tháo ra...Vì không ngủ được, An Minh và An Hoa đi ra khỏi phòng tiếng đến phòng của ba mẹ. Đứng trước cửa phòng, hai đứa nhỏ nghe tiếng của Như Tuệ... phòng cách âm tốt nhưng do hai đứa nhỏ áp tai vào ノ・・ノ" Anh hai, có phải là ba bắt nạt mẹ không? " giọng nói ngây thơ nhưng mạng sự lo lắng." Để anh hai vào xem thử! "Cánh cửa bị khóa trái nên An Minh không thể mở được bèn dắt nhau đi tìm thím Miên." Bà ơi, con nghe tiếng mẹ kêu, có phải ba bắt nạt mẹ không! "Như hiểu ra vấn đề, thím Miên không khỏi buồn cười. Bắt nạt?" Không phải đâu, ba con không dám bắt nạt mẹ con nữa đâu! "" Nhưng tụi con nghe giọng mẹ kêu! "" Hay hai đứa ngủ đi, ba sẽ không bắt nạt mẹ con đâu, bà chắc chắn đấy! Nếu như hai đứa không ngủ là ba mẹ sẽ lo lắng lắm đấy!" Không tìm được lý do biện minh, thím ấy liền chuyển chủ nói ba mẹ sẽ lo lắng nên hai anh em cùng dắt nhau về phòng ngủ. Bọn nhỏ rất thương cha mẹ mình nên không muốn ba mẹ lo lắng. Dù hơi lo lắng nhưng cuối cùng An Hoa cũng nằm trong vòng tay An Minh mà ngủ hôm sau, nhân lúc tụi nhỏ chưa dậy, thím Miên kể chuyện đêm qua mà không khỏi khiến cho cặp vợ chồng kia đỏ
CHƯƠNG 8 CHĂM SÓC Hôm nay, cô được xuất viện nhưng tình trạng vẫn như vậy, vẫn nằm im bất động một chỗ. Hắn cũng không đi làm mà ở nhà chăm sóc cho cô. Cô nằm trên giường, hắn ngồi bên cạnh. Tay hắn vuốt nhẹ mái tóc đen óng của cô, rồi khẽ chạm trên khuôn trái xoan của cô. Tuy Như Tuệ không đẹp lộng lẫy nhưng mang vẻ đẹp thanh tú động lòng người. Tách... tách... Từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt thanh tú của hắn. Hắn như vậy mà rơi nước mắt. Giờ hắn thấy nhớ cô, thấy khuôn mặt lúc tươi cười của cô, thấy đôi mắt long lanh của cô, nhớ giọng nói ngọt ngào của cô và những món ăn mà cô nấu cho hắn, hắn trách tại sao lại bỏ lỡ những món ăn đó, hắn muốn thấy, muốn ăn nhưng trước mặt hắn chỉ là một cái xác bất động. " Xin lỗi em Như Tuệ, anh hối hận rồi, em tỉnh dậy đi....tỉnh dậy đi mà. " " Anh là thằng đần, anh nhớ em mà vợ yêu..." Hắn cứ ngồi xin lỗi cô rồi kể chuyện cho cô nghe về chuyện ở công ty rồi kể về người này, người kia. Nhưng tất cả những câu chuyện hắn kể đều không có cô, không có câu chuyện nào kể về cô và hắn... Đếm gần tối, hắn lau mình cho cô thì nhìn thấy rất nhiều vết thương chồng chất lên nhau. Do đã lâu nên trở thành những vết sẹo cũng vài vết bầm tím trên tay cô mà tim hắn như có nhát dao chém qua. Tại sao khi đó hắn lại tin lời cô ta mà làm đau cô chứ? Nhắn đến cô ta, hắn đã cho người điều tra rồi dẫn coi ta về " hỏi thăm ". Ban đầu ả chối nhưng khi có bằng chứng thì câm nín luôn! Hắn cho người cắt tất cả công việc của ả, thẻ ngân hàng thì cho đóng băng rồi đưa ả về một vùng quê sinh sống. Hắn nương tay không bởi vì hắn còn yêu cô ta mà là nghĩ cho cô, vì cô là người lương thiện nên Hạ Vũ sợ cô sẽ không đồng ý, sợ cô chỉ càng thêm căm ghét mình. Ban đêm, hắn không ngủ được vì hình ảnh của cô lúc nào cũng như một lời nguyền quấn chặt lấy hắn. Hắn sợ khi hắn ngủ, cô sẽ mãi mãi rời xa hắn, rời xa khỏi thế giới của hắn...và hắn không còn cơ hội để bù đắp lỗi lầm.... Thấm thoát, ba tháng trôi qua từ cái ngày " định mệnh " ấy. Sắt mặt cô ngày trở nên một hồng hào, tình hình tiến triển cũng tốt hơn. Hắn ngày ngày được thấy cô khỏe lại thì vui mừng không xiết, tình trạng mất ngủ cũng cải thiện. Mọi người trong nhà ai cũng lấy làm vui thầm cho "cặp vợ chồng này". Mọi chuyện ở công ty đều có bà Lâm, Hạ Băng và Minh Quân lo nên Hạ Vũ cũng chuyên tâm cho việc " trọng đại". Hôm nay, mẹ hắn cùng hai người kia tới thăm cô. Họ nhìn thấy cảnh tượng mà không hỏi đau lòng nhưng vẫn rõ lên tia vui sướng. Đau vì thấy hắn trở nên xơ xác, không còn cái y phong như xưa nhưng vui vì hắn đã biết chăm sóc cho cô, đã hối hận vì những việc mình đã làm, vui vì hắn không còn mù quáng đắm chìm trong bóng tối nữa. Mọi người lên phòng thăm cô còn hắn chuẩn bị xíu đồ đạc..... " Hạ Vũ ơi....Hạ Vũ lên đây mau lên.... " Minh Quân la to lên... Hắn nghe tiếng la cũng lo lắng chạy lên phòng cô... " Như Tuệ chị ấy tỉnh...tỉnh lại rồi!" Hắn lao đến bên cô thì thấy cô đang từ từ mở mắt. Hắn vui mừng không xiết ôm lấy cô.. " Như Tuệ ơi....em tỉnh lại rồi...tỉnh lại rồi! " Mọi người lo ngăn hắn lại.. " Đừng có " manh động " cô ấy mới tỉnh lại nên còn yếu.. Hắn nghe vậy cũng đành bỏ cô ra. Cô tỉnh lại, dần dần lấy lại được ý thức. Ai cũng vui mừng nhưng khi nghe câu nói của cô, họ ngạc nhiên, kéo theo đó là hụt hẫng, bà Lâm không kìm được nước mắt mà khóc lên, hắn thì... " Ở đây là đâu? Mọi người là ai? Tôi là ai? "
" Ở đây là đâu? Mọi người là ai? Tôi là ai? "Đây là câu nói đầu tiên sau khi cô tỉnh dậy sau một khoảng thời gian dài đăng đẳng....đối với hắn là vậy. Một người ngỡ ngàng, bà Lâm thì khóc nấc lên, bác sĩ Hứa thì đi đến kiểm tra lại sức khỏe của cô, còn hắn thì...." Em bị sao vậy!? Đây là nhà của chúng ta, anh là " chồng " em nè Như Tuệ..! "Hắn cố gắng giải thích cho cô. " Chồng "...bây giờ hắn còn cái tư cách tự xưng mình là chồng cô khi đã gây ra cho cô bao nhiêu đau khổ sau? Hắn còn không biết rằng bây giờ cô còn thừa nhận hắn là chồng cô hay sẽ căm ghét hắn. Khi cô tỉnh lại, hắn mừng đến nỗi không diễn tả được lời nào, nhưng kéo theo đó là sự sợ hãi, sợ cô sẽ rời xa hắn...." Hạ Vũ, chắc khi gặp tai nạn đầu cô ấy đã bị va chạm nên.... Có thể sau này sẽ khỏi.... "" Chị ấy bị mất trí nhớ ư!?" Umk... Có thể nói là vậy... "Hạ Vũ như người mất hồn, do anh, đều tại tại anh, tại anh vô tình, tại anh ngu ngốc, tại anh ác độc khiến cô mất đi đứa con đầu lòng, khiến cô rơi vào cảnh tượng sống chết không rõ giờ còn mất trí nhớ... Mọi người kể cả người làm đều vô cùng buồn rầu, nhìn vào đôi mắt anh, họ thấy sự hối hận cùng đau khổ trong giờ Như Tuệ vẫn chưa hiểu gì chỉ biết người đàn ông trước mặt là chồng cô... Thiếm Miên, người đã từng chăm sóc cô như hiểu được sự việc, liền vội vàng lên tiếng nhằm xua tang cái hoàn cảnh đau buồn cũng như tạo cho Như Tuệ một cái cảm nhận tốt về ngôi nhà này.. về cậu chủ." A...thiếu phu nhân đã tỉnh lại, tôi xuống nấu cháo cho cô ấy đây ạ.. "" À...đúng vậy, mọi người xuống chuẩn bị đồ ăn..."" Cậu chủ, chúng tôi đi đây... "" À, mọi người đi đi! "Như hiểu được sự việc, họ cùng nhau đóng một màng kịch hạnh phúc trước mặt Như Tuệ, nhưng không ai biết rằng màng kịch này sẽ kéo dài bao lâu. Mượn cớ để Như Tuệ nghỉ ngơi, bà Lâm cùng Hạ Vũ với hai người kia qua một căn phòng khác để nói chuyện..." Hạ Vũ, tôi nghĩ thời gian này cậu nên chăm sóc cô ấy thật tốt để lấy lòng cô ấy, nếu một ngày cô ấy nhớ lại e rằng... "" Đúng vậy, anh hai... "" Tôi biết chứ, cảm ơn mọi người nhắc nhở, cô ấy thành bây giờ đều là do tôi..."" Haizzz...Chúng ta cũng không nên nhắc đến chuyện của đứa bé.. Ôi! Đứa con dâu tội nghiệp của ta... "Từ hôm đó, hắn cố gắng hết sức chăm sóc cho cô. Nhưng...cô lại trở nên lạnh lùng lạ thường và một đôi mắt vô hồn. Cô cũng chẳng quan tâm gì đến hắn. Hắn luôn hỏi tại sao lại như vậy...nhưng nghĩ lại đều là do anh cả thôi. Bác sĩ cũng đã từng nói là do tâm bệnh. Còn ai ngoài hắn gây ra nữa... Haizzzz.....Ban đêm, hắn ôm cô vào phòng ngủ, cô từ chối, hắn lấy cớ do họ là vợ chồng, vợ chồng thì có gì phải sợ... lúc trước đều là vậy mà....Nói đến cô, tuy được hắn chăm sóc cẩn thận nhưng mỗi khi tiếp xúc với hắn cô đều có cảm giác lo sợ. Chẳng lẽ người đàn ông này không phải chồng cô... Chắc do trước đây cô bị hắn....nên cô luôn sợ...sợ người đàn ông này chỉ là do cô không nhớ thôi!!Hắn biết cô thích chơi xích đu nên đặc biệt đích thân làm xích đu cho cô. Khi tìm chỗ treo, Hạ Vũ nhìn vào cái góc tường, nơi mà hắn thấy thân hình nhỏ nhắn của cô nằm trong cơn mưa lạnh. Tim hắn như có ai cố tình bóp mạnh, khi đó hắn đã lo lắng cho cô, hắn không nhận ra hắn đang yêu mà lại trấn an là sự thương hại. Cố tránh xa cái chỗ...đó ra để không gây lại cái kí ức đó cho dắt tay cô ra vườn." Như Tuệ, em xem anh làm xích đu cho em kìa, anh nhớ rằng em rất thích chơi trò này! "" Umk, cảm ơn anh nha! "Nghe câu nói lạnh như băng của cô, làm hắn rất đau nhưng nhớ lại, lúc trước hắn cũng lạnh lùng như vậy với cô, thậm chí còn không còn không có tiếng cảm ơn. Nhưng công nhận cái xích đu đúng là đẹp thật còn treo ở một nơi vô cùng thích hợp. Nơi đây xung quanh tròng rất nhiều loại hoa, còn có một cái cây vô cùng to dùng để treo xính ngồi hắn đứng. Hắn khẽ đẩy cái xích đu. Nhìn đôi mắt cô có vẻ như có cái gì đó rất hào hứng nhưng cô không cười... Nhớ lại lúc nhỏ, khi hắn thấy cô chơi xích đu, cô cười rất tươi còn đẩy xích đu lên rất cao...Hắn cười khinh bỉ. Mới đây, cô chăm sóc cho hắn, hắn lạnh lùng với cô. Còn giờ hắn yêu thương cô, cô lại nhìn hắn như người vô tâm...-love-Cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện của tui nha. Tui mừng còn hơn được cho quà nữa đóa. Truyện còn nhiều sai sót với lại tg làm biếng dữ lắm. ♪☆\^0^\ ♪/^-^/☆Bye bye!! * vẫy tay * > Sau >>Ủng hộ Truyện Hay KhácCậu Chủ Hồ ĐồThiên Tài Cuồng Phi- Phế Vật Tam Tiểu ThưNạp Thiếp KýCận Thân Bảo TiêuKén Cá Chọn CanhTối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh MẽGiáo Sư Em Có Thể Tốt Nghiệp ChưaTư Hôn Mật Ái - Bà xã VIPVương Phi Si Ngốc Không Dễ ChọcHầu Môn Độc PhiThịnh Thế Trà HươngNhàn Thê Đương GiaAristocracy Club Câu Lạc Bộ Quý Tộc Ký Sự Hậu CungLột XácMới Nhất Đọc Nhiều Ngôn Tình Truyện Teen Xuyên Không Trọng Sinh Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Sắc Hiệp Lịch Sử Quân Sự Đô Thị Võng Du Dị Giới Dị Năng Khoa Huyễn Huyền Huyễn Trinh Thám Truyện Ma Đam Mỹ Nữ Cường Nữ Phụ Bách Hợp Tiểu Thuyết Mới Nhất Truyện TranhVề đầu trang© 2015 info
CHƯƠNG 15 END " Thiếu...thiếu gia.... gặp tai nạn rồi!!" Mọi người trong nhà đều bàng hoàng, thím Miên thì ngồi bệch trên sàn khóc nức nở, nhiều người tới đỡ thím ấy đứng dậy, còn cô, cô vô cùng lo lắng. Họ nhanh chóng chạy nhanh đến bệnh viện. Hắn được chuyển ra phòng nghỉ dưỡng thuộc loại cao cấp, nơi cô từng nằm giờ lại đến hắn. Đứng bên cạnh giường bệnh, cô nhìn vào, mà tim không ngừng lé lên tia đau xót, mới hôm nay cô định sẽ tha thứ cho hắn mà, tại sao? Tại sao lại như vậy? Mới nãy, thư ký của hắn nói rằng công ty đối thủ hãm hại mới bị tai nạn, hắn bị thương rất nặng... Vốn dĩ, hắn định đi mua món quà cho cô cầu xin sự tha thứ. " Hạ Vũ,...a...anh....t...tỉnh lại...đi, em...em.. t..tha thứ cho anh rồi, là do em, là em..em không tốt, nếu nhanh chóng nhận ra mình vẫn còn yêu anh, sớm tha thứ cho anh thì... " " Hu.. Hu.. Hic... " " Hạ Vũ, a..anh dậy đi, a...anh nói rằng... s..sẽ,...bảo vệ em mà, bảo vệ cả đ..đứa.. con của chúng ta nữa! " Cô khóc, mọi người cũng khóc theo tại vì họ đã làm ở nhà của Hạ Vũ rất lâu, mọi người xem nhau như một gia đình. Trớ trêu thay, thiếu phu nhân chỉ mới tha thứ cho cậu chủ của họ thôi mà, lẽ ra hôm nay phải là một ngày vui mới phải, tại sao lại xảy ra bi kịch như thế này. Tuy cậu chủ không phải sẽ.... nhưng họ vẫn buồn vẫn khóc vì thư ký của hắn kêu là bị thương rất nặng. Tuy chỉ đứng ở bên ngoài nhìn vào nhưng họ không hỏi xót thương khi thấy cô đang ngồi bên cạnh giường bệnh mà khóc nức nở. " Thiếu...thiếu phu nhân..., cô dậy đi, cậu chủ sẽ không...sẽ không sao đâu mà, cô cũng cần lo cho đứa bé trong bụng mình, đó là con của cậu chủ và cô! " Nghe vậy, cô cố bình tĩnh. Đúng, cô phải bảo vệ con của hắn và cô. Mọi người dìu cô về nhà, tuy cô muốn ở đó nhưng ai cũng khuyên cô nên đành phải vậy. Đêm đó, cô đã vô cùng ân hận. Tại sao, cô lại không tha thứ cho hắn sớm hơn, hắn vì muốn mua quà cho cô mới gặp nạn! Cô tự trách mình, nước mắt ướt đẫm gối. Gần một tuần trôi qua, hắn vẫn nằm đó, ngày nào cô cũng đến thăm hắn, nói với hắn rằng cô đã tha thứ cho hắn rồi. Chiều hôm đó.... " Hạ Vũ, gần một tuần rồi, anh dậy đi! Em tha thứ cho anh rồi! Làm ơn! Vì con của chúng ta cũng vì em, anh tỉnh lại đi! Em nói thật, em rất yêu anh, có lúc em đã từng hận anh nhưng nó bị tình yêu lấp đầy! Em rất yêu anh, Hạ Vũ, anh tỉnh lại đi mà! " " Thật không? " " Thật, là thật! " " Em hứa đi! " " Em hứa! " Từ, cô đang nói chuyện với hằn mà trong khi hắn đang nằm đó, vậy là ai nói chuyện với cô? Chẳng lẽ... Chẳng lẽ là hắn? Ngước mặt lên, đập vào mắt cô là khuôn mặt đang mỉm cười hạnh phúc của hắn! Hắn tỉnh rồi, Hạ Vũ tỉnh rồi!? " Anh.. Anh.. Anh tỉnh rồi! " " Anh tỉnh từ hôm kia rồi, anh định nói cho em biết nhưng anh muốn được nghe em nói yêu anh! " " Chẳng phải anh...anh bị thương rất nặng hay sao! " " Sớm biết trước là bọn họ sẽ hại anh, nên đã chuẩn bị từ trước nên chỉ bị thương nhẹ, ai mà ngờ tên thư ký kia nói dối em, anh cũng thuận nước đẩy thuyền thôi! " " Anh... Anh vô sỉ! " Vô sỉ! Hắn lại dùng cách này để nghe cô nói tha thứ cho hắn. Trời ơi, cái hình tượng tổng tài lạnh lùng kia hắn quăng đi đâu rồi. Đúng là đừng quá tin vào mắt mình! Cô xấu hổ, nhanh chóng ngồi dậy đẩy hắn ra tại vì hiện tại hắn đang nắm tay cô! " A...đau..." " Anh không sao chứ! " Cô ân cần hỏi thăm hắn nhưng gương mặt thì vô cùng đỏ. " Anh biết anh sai rồi, anh thật sự xin lỗi em! Anh thật sự rất yêu em! " Quay lại vấn đề, hắn cầu xin sự tha thứ từ cô. " Em cũng rất yêu anh! " Như không đợi gì hơn, hắn ôm cô vào lòng thật chặt, chặt như sợ hắn sẽ mất cô vậy. Hiện tại hai người đang nói chuyện mặn nồng trong phòng bệnh thì bên ngoài, cũng có một hội bà tám tụ tập. Đó không ai khác là tên thư ký cùng những người còn lại trong nhà, có cả thím Miên. Cái công ty kia cũng bị hắn thu mua lại, không lâu sao, bà Lâm cùng Hạ Băng và Minh Quân đi chơi về, nghe được tin tức mà họ vui mừng cùng bất ngờ, lại thấy tiếc vì không thấy được khuôn mặt lúc lừa gạt cô của hắn. Khi mà họ về là đã thấy cái khuôn mặt núi băng của hắn rồi. Vài tháng sau, Hạ Băng cùng Minh Quân tổ chức đám cưới. Sau đó là lúc mà cô sinh ra hai thiên thần bé bỏng của cô. Hai tinh linh ấy là hai anh em song sinh, tuy lúc sinh đẻ, bác sĩ báo là cô khó sinh nhưng mọi chuyện cuối cùng cũng vượt qua và đem lại kết quả tốt đẹp. -********- Một đêm... " Vợ ơi, từ lúc em mang thai tới giờ là anh phải ăn chay rồi! " Lại là khuôn mặt bất chấp. Hắn nói xong, không nói gì là đã hôn cô thật lâu. Nụ hôn ngọt ngào, lại dịu dàng. Từng cút áo của cô bị hắn cởi ra....... " Việc ngu ngốc cũng là sáng suốt nhất đời này của em là yêu anh! " " Việc mà anh cảm thấy ân hận nhất là làm em phải đau khổ, nhưng hạnh phúc thay anh yêu em và được em yêu! " Đúng! Tình yêu đã làm họ chịu bao nhiêu đắng cay nhưng cũng mang lại cho họ sự ngọt ngào, hạnh phúc. Yêu và được yêu..... ***********^^^^^^^************
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để mấy tiếng đồng hồ, hắn ngồi trước cửa bệnh viện, mẹ cùng em gái tên Lâm Hạ Băng đến thì thấy hắn xơ xát, bơ phờ và gương mặt hiện lên sự lo Lâm tức giận đánh hắn, cái tát khiến hắn đau đớn, nhưng có đau bằng những lúc hắn đánh cô không? Hắn thầm nghĩ, nỗi đau như muốn nuốt chửng hắn vậy." Uổng cho Như Tuệ bên vực con như vậy. Con thật khiến ta quá thất vọng! "" Bên vực? "" Con nghĩ Như Tuệ nói chuyện của con với ta à, la do ta cho người điều tra ra... "Hắn đã trách lầm cô. Nếu hắn không về nhà kiếm chuyện thì chắc bây giờ cô vẫn đang say giấc, nếu hắn không đẩy cô ra giữ đường thì ngày mai hắn vẫn thấy cô bình an đứng trước mặt hắn, nhưng tất cả đều chỉ là chữ nếu..." Con luôn nghĩ Như Tuệ là loại phụ nữ đê tiện đúng không? Con sai rồi! Mẹ sẽ kể hết cho con nghe! "" Mẹ nói gì vậy!?"" Như Tuệ là con của chú Lạc là bạn thân ba con. Nhờ chú Lạc hiến thận, ba con mới sống được lâu như vậy. Nhà ta vốn đã mang ơn chú ấy rất nặng. Sau này, chết khi chết chú ấy đã giao Như Tuệ cho ta. Có lần, con bị tai nạn mất máu nhiều nhưng thiếu máu là do Như Tuệ đã hiến máu cứu con. Nó còn ở bệnh viện chăm sóc con mấy ngày liền. Khi ta dẫn con bé đi mua sắm, nó chẳng mua gì mà chỉ mua con búp bê sứ để trên đầu giường của con. Khi con gần khỏe, ta đã ép nó về nhà nghỉ ngơi rồi cớ sự làm sao, người mà đã không ăn không uống chăm sóc con lại là Trương Lam Nhi kia. Khi con định cưới cô ta, mẹ đã cho người điều tra và kết quả là... cô ta là con người lẳng lơ nổi tiếng trong trường nên ta không đồng ý. Khi biết Như Tuệ thích con nên ta đã tác hợp cho hai đứa nhưng nó không đồng ý vì biết người con yêu không phải là nó, nhưng ta đã ép buộc..... "" Thật...sự là vậy sao? Người đã chăm sóc con hàng ngày là cô ấy không phải Lam Nhi nhưng khi con tỉnh dậy người mình thấy là Lam Nhi, là Lam Nhi đã lừa mình. Con búp bê sứ cũng là của cô ấy sao? Mình đã hứa sẽ chăm sóc người ấy cái người đã chăm sóc hắn nhưng người ấy lại bị mình...mình hủy hoại. Chính mình đã hiểu lầm cô ấy....."Những lời mẹ hắn vừa nói như muốn làm hắn đau khổ tột cùng. Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, Hứa Minh Quân bước ra, hắn ngỡ ngàng." Minh Quân, Như Tuệ.. cô ấy như thế nào rồi? " Hắn lây mạnh bác sĩ Hứa." Hiện tại cô ấy đã qua cơn nguy kịch, nhưng..... "" Nhưng..? "" Đứa bé đã mất..., nghị lực sống của cô ây quá thấp như đối với cô ấy chết là một sự giải thoát, cô ấy có sống được hay không chỉ tùy thuộc thôi, hiện tại cô ấy sẽ không tỉnh dậy được đâu..! ""Đứa bé...?" Anh được làm cha rồi sao, nhưng chính anh là người đã giết đứa con đầu lòng của mình, nếu cô biết, cô có tha thứ cho anh không. Anh ngồi xuống, lưng dựa vào vách tường. Ba người đều biết anh hối hận rồi nên không đề cập đến vấn đề đứa nhỏ.." Có cách nào không..? " em gái hắn lên tiếng." Hiện tại, nên làm cho cô ấy muốn sống lại như ôm về kỉ niệm hay hồi ức đẹp để kể cho cô ấy, Như Tuệ có thể vẫn nghe và cảm nhận được! "" Thật sao? " Hắn vui mừng như từ khi sống với hắn thì cái kỉ niệm duy nhất đó chính là nỗi đau buồn, sợ hãi, kỉ niệm đẹp đối với hắn và cô như một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực, chí ít là lúc này....Ba người kia cũng hiểu được vấn đề, chỉ tại anh... Đúng, là tại anh không đổ thừa cho ai được..." Cậu cũng có thể kể chuyện cho cô ấy nghe!"" A, đúng rồi lúc nhỏ có một chị gái thường xuyên theo một chú đến nhà chơi với anh em con, có thể nào là chị ấy không..? "" Là Như Tuệ! " bà Lâm lên là điều hắn muốn nghe. Chiếc giường màu trắng bên trên là thân hình nhỏ nhắn của cô nhưng gương mặt trắng bệch." Bệnh nhân cần được nghỉ ngơi, mong mọi người mai hãy đến thăm."Tiếng cô y Lâm bị sốc nặng nên ngất đi. Mọi người nhanh chóng đưa bà vào phòng bệnh. Chỉ còn hắn muốn tìm cô ta nói cho rõ trước cửa phòng của cô ta, hắn bất ngờ khi thấy " ả " đang đưa một cọc tiền cho tên mặc áo đen." Chuyện cô nhờ tôi đã làm xong! Cô đúng độc thiệt, lại có thể làm ra cảnh cô ta đẩy cô! "" Chỉ tại cô ta không rời xa anh ấy, còn nói yêu ảnh. Hứ.... Tôi còn cố tình đổ nước xôi lên người ả! "Nghe xong cuộc đối thoại, tim anh như muốn ngừng đập. Thì ra tất cả mọi chuyện đều là do cô ta đã an bài. Đả kích liên tiếp đả kích. Anh hiểu lầm cô, hành hạ cô. Cô yêu anh ư? Nghe xong anh vui mừng nhưng cũng đau. Cô yêu anh nhưng anh thật ra đã làm gì, có xứng với tình yêu của cô không? Anh đúng là thằng đó hắn về nhà làm bạn với rượu. Vô phòng cô, à nhầm, vô nhà kho, hắn ngồi bên mép giường mà không khỏi tự trách bản thân. Hắn nhận ra hắn đã sai và người hắn yêu là Như Tuệ, hắn cảm thấy khinh bỉ Lam Nhi, người con gái trong sáng, hồn nhiên trong mắt hắn lại là loại người...Nhìn vào góc giường, hắn thấy một chiếc hộp được gói bọc thật kĩ. Mở ra là tấm hình cưới của cô và hắn. Chẳng phải hắn đã cho đốt rồi sao? Nhìn vào hình, hắn thấy cô cười thật tươi, còn hắn...." Đúng là thằng ngu mà! "" Như Tuệ... "Hắn sợ cô căm ghét hắn, lại sợ cô rời xa hắn mãi mãi. Đêm đó, trong cơn men hắn gọi tên cô, gọi tên người con gái hắn thật sự yêu. Nếu được ước, hắn ước có thể quay lại như lúc ban đầu gặp cô, hắn muốn nhìn thấy nụ cười trên môi cô chứ không phải là gương mặt trắng bệch với đôi mắt nhắm lại trên giường bệnh kia." NHƯ TUỆ ANH YÊU EM! " -Hôm nay ra hai chương lận ak nhen. Trả công tui nút sao đi mà, nha.... 😇😇😇😇
vợ yêu tha thứ cho anh được không