Giới Thiệu: Cố Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại không ngờ con bé kia lấy oán trả ơn. Mà Ôn Vãn không thẹn với lòng, dám khẳng định: Cô đối với Cố Minh Sâm, chỉ còn kém việc, dâng cái mạng nhỏ này cho anh ta. Kết quả chỉ đổi lấy tờ giấy thỏa thuận li hôn. Quả nhiên, thế Câu Chuyện Hồ Đồ. Tác giả: Phong Tử Tam Tam. Thể loại: Tiểu Thuyết. Số chương: 105 - chưa đầy đủ. Phí download: 9 gạo. Nhóm đọc/download: 0 / 1. Số lần đọc/download: 760 / 2. Cập nhật: 2017-09-25 07:31:43 +0700. Link download: ePub Mobi/PRC A4 A5 A6 - xem thông tin ebook. Câu Chuyện Đồ Chơi 1 Tên file: Toy.Story.1995.1080p.BluRay.DTS-ES.x264-HDC.mkv (25 views) Chia sẻ bởi: admin VIP Câu chuyện thứ nhất: Bác dạy trẻ Anh Việt Phương kể câu chuyện Bác Hồ gặp cháu nhỏ, đồng chí làm việc Trung ương Đồng chí đưa vào quan bận công tác nên buổi trưa chưa kịp Do vậy, Bác “mời” cháu nhỏ ăn cơm với Bác (xin nhớ ngơn ngữ Bác, khơng có chữ “cho”, mà có “tặng”, “biếu”, “mời Câu chuyện hồ đồ - Phong Tử Tam Tam (73/82 + 18NT) Thảo luận trong ' Truyện Đang Edit ' Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết : Đọc truyện Câu Chuyện Hồ Đồ của tác giả Phong Tử Tam Tam, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. JSLym. Cố Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại không ngờ con bé kia lấy oán trả ơn. Mà Ôn Vãn không thẹn với lòng, dám khẳng định Cô đối với Cố Minh Sâm, chỉ còn kém việc, dâng cái mạng nhỏ này cho anh ta. Kết quả chỉ đổi lấy tờ giấy thỏa thuận li hôn. Quả nhiên, thế giới này vô cùng bất công, người tốt lại chẳng được đền đáp. Dùng một câu để chốt văn án Kết thúc đoạn hôn nhân "hữu danh vô thực" đáng thất vọng, vận đào hoa của Ôn Vãn bỗng nhiên khởi sắc. Nội dung Cán bộ cao cấp, ngược luyến. Nắng gắt đổ như lửa, thời tiết nóng rát bao trùm khắp thành Thanh Châu. Hành lang sáng choang rộng lớn, bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào huyên náo. Bệnh viện tựa hồ bận rộn hơn mọi ngày, có vẻ bệnh nhân nhập viện hôm nay có thân phận “đáng gờm”. Vài người bác sĩ bận áo blouse trắng vội vàng sải bước xuyên qua hành lang dài,vẻ mặt u trầm nghiêm túc, chỉ có mấy cô y tá trẻ tranh thủ lúc rãnh rỗi xúm xít vào bàn tán. Lúc Ôn Vãn đang gấp gáp đi ngang qua, tình cờ nghe được một câu "Đáng thương quá, còn nhỏ như vậy đã mắc chứng bệnh đấy." Không có tâm tư nhiều chuyện, bước chân của Ôn Vãn không ngừng nghỉ, cô “kìm lòng không đậu”, lấy tay nhét vào túi áo. Ngón tay ngập ngừng chạm nhẹ vào màn hình, trên màn hình vẫn hiển thị tin nhắn vừa nhận được —— một tấm ảnh chụp cực kì rõ nét. Tấm lưng trắng như tuyết của người phụ nữ hòa cùng màu da lúa mạch của người đàn ông, tạo nên hình ảnh đối lập mà hài hòa tươi sáng. Hai phần mềm mại,no đủ kề sát khuôn ngực rắn chắc của người đàn ông đang say trong giấc ngủ, còn đôi môi phấn hồng như có như không chà xát qua chiếc cằm sắc lạnh, một đôi mắt xinh đẹp và tinh tế ánh lên tia khiêu khích, nhìn thẳng vào màn hình. Ôn Vãn xem một lúc lâu, tay nhấn nút xóa. Từ lâu, trong dự liệu của cô đã tính tới sự xuất hiện của tấm hình này. Có lẽ, thời gian chuẩn bị tâm lí quá dài, vô tình khiến những cảm xúc bi thương tựa như bong bóng dần dầnxì hơi, sau cùng chỉ còn dư lại lớp da tàn lụi. Nếu bây gờ hỏi cô có cảm xúc gì không? Cô sẽ trả lời, không gì cả, ngoài sự bất đắc dĩ. Người đàn ông trong tấm ảnh là chồng cô, mà giờ khắc này nhìn anh ta, trong lòng cô chẳng thể dậy nổi chút cảm giác thương tâm. Nhớ tới gương mặt vừa rồi, Ôn Vãn đã hiểu vì sao Cố Minh Sâm khẩn thiết muốn ly hôn. Tuy Cố Minh Sâm và cô luôn ở riêng suốt thời gian dài, nhưng đây không phải là nguyên do chính. Nghĩ vậy, cô đứng dựa vào tường, cân nhắc gửi cho đối phương tin nhắn Buổi tối về nhà, chúng ta nói chuyện. Ngẫm nghĩ nếu không nói rõ, chắc đối phương sẽ phũ phàng ngó lơ, cô bèn xóa bỏ dòng tin mới bấm, thay thành dòng Tôi đã chuẩn bị xong đơn thỏa thuận li hôn, anh về xem, coi có cần bổ sung thêm gì không. Tin nhắn vừa gởi đi, cô âm thầm thở phào, lòng bàn tay nắm điện thoại túa ra những giọt mồ hôi nhỏ, làm thân máy màu trắng hơi hơi nóng lên. Cách đó không xa, cô y tá đang hướng Ôn Vãn, ngoắc ngoắc mấy ngón tay. Có điều, Ôn Vãn vẫn chưa hồi hồn, mãi đến khi y tá chạy đến trước mặt cô, vừa nói vừa thở phì phò "Bác sĩ Ôn, chủ nhiệm tìm chị kìa. Bệnh nhân lần này là nhân vật quan trọng đấy, nghe nói có gia thế là——" Cô y tá trẻ muốn nói lại thôi, lia mắt quan sát chung quanh, hạ thấp giọng nói "Chị tự đi xem đi." Ôn Vãn giật mình, nhanh nhảu nhét điện thoại vào túi, trong lúc hoảng hốt, cô cảm nhận được điện thoại rung lên, không kịp nhìn kĩ nội dung tin nhắn, cô thu cảm xúc, ưỡn thẳng sống lưng và nói "Đi thôi." - Trong phòng chủ nhiệm tụ tập không ít người. Thời điểm Ôn Vãn đẩy cửa bước vào, liền ngửi được mùi thuốc lá gay mũi. Tính chất công việc tạo thành thói quen, bản thân Ôn Vãn có hơi xem nặng sự sạch sẽ, lúc này không khỏi chau mày "Chủ nhiệm?" Mạnh Hành Lương nghe được thanh âm, theo bàn công tác hướng mắt nhìn sang, giữa hai hàng chân mày ẩn hiện ý cười "Đến đây, ngồi xuống đi." Ôn Vãn khẽ liếc nhìn xung quanh, trong phòng có bốn người đàn ông, trong đó người đàn ông lớn tuổi nhất vận bộ Đường trang* kiểu cũ, mấy người còn lại đều vận âu phục màu đen. Vài người mang theo ánh mắt rét buốt nhìn về phía cô, tạo nên khí thế khiến lòng người hoảng loạn. Ôn Vãn lập tức đoán được có chuyện, xem ra bệnh nhân nhập viện hôm nay, quả đúng không đơn giản. Chủ nhiệm bảo cô ngồi xuống, hướng về người đàn ông trung niên giới thiệu "Đây là ông Hạ, còn đây là bác sĩ tốt nhất khoa tâm thần của bệnh viện chúng tôi, bác sĩ Ôn Vãn." Người được gọi là ông Hạ mang trên người khí thế cương nghị cùng thâm trầm đặc trưng của người đàn ông từng trải. Nghe chủ nhiệm giới thiệu, ông ta chỉ khẽ gật đầu với Ôn Vãn, sau đó ánh mắt lại quay sang người Mạnh chủ nhiệm. Nếu Ôn Vãn không nhìn lầm, cái nhìn của ông ta đối với cô tựa hồ có ý bất mãn? Bầu không khí nghiêm túc khiến Ôn Vãn có tí căng thẳng, tiếp theo cô nghe được thanh âm của ông Hạ, lạnh nhạt cứng ngắc giống như khí chất trên người truyền tới "Mạnh chủ nhiệm nói với tôi, bác sĩ Ôn là người có trách nhiệm và uy tín, vì vậy mới giao việc này cho cô, hi vọng bác sĩ Ôn sẽ sử dụng hết tài năng cùng trái tim của một lương y, để tôi thấy được bản lĩnh của cô." Không biết có phải Ôn Vãn đa nghi hay không, cô cảm thấy lời nói của người đàn ông này, hàm chứa ý cảnh cáo. Thời điểm cô nhìn lại ông ta, ông Hạ đang khoan thai bưng ly trà, từ từ thưởng thức, bình phẩm trà, ánh mắt tựa hồ không dừng trên người cô nửa giây. Theo bản năng, đối với người này, Ôn Vãn sinh ra sự bài xích lẫn chán ghét. Đây là điều dễ hiểu, chả ai cảm thấy thoải mái khi bản thân bị uy hiếp ngầm cả. Cô quay đầu, nói với Mạnh Hành Lương "Chủ nhiệm yên tâm, nếu đây là nhiệm vụ công tác của tôi, tôi nhất định sẽ tận lực làm tốt." "Tận lực không đủ, phải là toàn lực." Ông Hạ đặt ly trà xuống cái bàn phía trước, chống quải trượng, lạnh lùng liếc nhìn cô "Đình Diễn là đứa cháu duy nhất kế thừa huyết mạch của tôi. Thằng bé năm nay mới 16, còn chưa đến tuổi trưởng thành. Nó phải chịu nhiều đả kích nên mới biến thành bộ dáng của ngày hôm nay. Ông Mạnh một mực coi trọng cô, ắt hẳn là có nguyên nhân——" Ông ta cố ý dừng một chút, càng đến cuối câu càng nhấn nhá ngữ điệu "Bác sĩ Ôn, ngàn vạn lần đừng khiến tôi thất vọng." Gân xanh trên trán Ôn Vãn nhảy dựng, suy nghĩ phiêu diêu bay về bốn năm trước. Tâm tình khi đó và bây giờ, giống nhau như đúc , hoặc có thể do diện mạo hung dữ độc ác của họ quá giống nhau. Trong lòng Ôn Vãn vô cùng căm phẫn, nhưng từ đầu đến cuối không biểu hiện ra ngoài. Mãi đến khi cô ra khỏi phòng làm việc của chủ nhiệm, lúc này, mới khép chặt hai mắt. Đương niên cô từng nghe kể về Hạ gia, tại thành Thanh Châu, thế lực của họ rất lớn, không ai có can đảm trêu vào. Con trưởng của Hạ gia – Hạ Phong bất hạnh chết trẻ, bỏ lại vợ góa con côi. Vài năm trước, con dâu lại bỏ trốn cùng người đàn ông khác, đến giờ vẫn không có tin tức, chỉ còn cậu bé Hạ Đình Diễn sớm chiều cận kề ông nội. Hiện tại, cậu bé đáng thương mắc phải chứng bệnh đấy, khiến ông Hạ lo lắng, nóng nảy, sốt ruột. Xem ra cô phải đối mặt với vấn đề khá hóc búa. Ôn Vãn bụng bảo dạ, cô đến bệnh viện chưa được bao lâu. Mạnh chủ nhiệm không ngượng mồm, mặt dày tâng bốc cô lên trời, bảo là chuyên gia trong lĩnh vực này. Ngụ ý đã quá rõ, nếu có chuyện xảy ra, cô làm vật hi sinh là lựa chọn chính xác, hợp lí nhất. Ôn Vãn hiểu đạo lí “đối nhân xử thế” bạc bẽo của đời, vì thế, dù biết ý tứ của Mạnh chủ nhiệm, cô vẫn giữ bình tĩnh, không biểu hiện sự bất mãn hay phẫn nộ dư thừa. Nếu là vài năm trước, phỏng chừng cô đã giận đùng đùng, bắt ông ta nói cho ra lẽ. Hiện tại thì không, trừ khi cô không muốn làm công việc này nữa. Đi lên phía trước vài bước, mới chợt nhớ tới tin nhắn chưa kịp xem, Ôn Vãn vội vàng lấy ra nhìn, quả nhiên nội dung cực kỳ phù hợp với phong cách của Cố Minh Sâm, độc một chữ Được Ngay cả dấu chấm câu cũng không có, xem ra người đàn ông đấy đối với cô, trước hay sau, chỉ có chán ghét. Vẻ mặt Ôn Vãn không thay đổi, nhét điện thoại vào túi, cầm bệnh án của chủ nhiệm đưa, trở về phòng làm việc. Phụ nữ có thể trắng tay trên vài phương diện, nhưng công việc và tôn nghiêm, tuyệt đối phải giữ kĩ trong tay, trước mắt nên ưu tiên chuyện của Hạ gia, còn những vấn đề khác, sẽ bàn tính sau. - Tuổi Hạ Đình Diễn còn nhỏ, năm nay vừa mới lên trung học, tướng mạo nhìn trắng trẻo nõn nà, bộ dáng rất đơn thuần lễ phép. Lúc Ôn Vãn đi vào, cậu ta đang bận bộ đồ màu vân trắng xanh của bệnh nhân, ngồi đón gió qua khung cửa sổ, nghiêng đầu chẳng biết đang nhìn gì. Ôn Vãn đi ngang qua, dường như cậu ta cười cười với cô. Hạ Đình Diễn không có bất kì hành động cực đoan nào, tình huống tựa hồ không nghiêm trọng, bệnh nhân chỉ hơi trầm mặc hơn mức bình thường. Những dấu hiện này vượt qua dự liệu của Ôn nay, thấy cách ông Hạ huy động lực lượng để “xuất quân” đến bệnh viện, thêm cái gương mặt nặng như chì của ông ta, cô cứ tưởng bệnh của cậu ta đã tới gian đoạn nguy kịch, bây giờ nhìn qua chỉ có chút tự bế, như vậy mà nhập viện vào khoa tâm thần, có quá lắm không? Ôn Vãn còn đang buồn bực, cửa phòng bệnh bị người ta nhẹ nhàng đẩy ra. Người tới là một người đàn ông khoảng chừng 30 tuổi, diện mạo, hình dáng hoàn hảo mà thâm thúy sâu xa, cặp mắt sắc lạnh, như muốn câu hồn người. Ôn Vãn cùng anh ta bốn mắt nhìn nhau, trái tim bỗng dưng co thắt một hồi. Cặp mắt kia nhìn rất quen, nhưng cô không nhớ nổi đã từng gặplúc nào, hoặc có lẽ, những người đàn ông đẹp trai đều có đôi con ngươi đen thẫm, sâu hun hút. Ôn Vãn dần thả lỏng, thì bên kia, phản ứng của Hạ Đình Diễn lại dọa cô nhảy dựng. Cậu ta bỗng nhiên cất tiếng thét chói tai, trong cổ họng phát ra âm thanh khàn khàn và thô kệch, biểu đạt cho nỗi giận dữ. Ôn Vãn nghi hoặc, dò xét người mới tới. Sắc mặt anh ta biến chuyển thành xanh lét, bước chân vẫn trầm ổn tiến tới. Đôi giày da sáng bóng dẫm trên nền nhà, với tần suất đều đặn và êm nhẹ. Hạ Đình Diễn nhìn anh ta, tựa như đề phòng, tựa như khiếp sợ, nghiêng người trốn sau lưng của Ôn Vãn. Dù Ôn Vãn còn đang mơ hồ, cũng nhận ra điều bất thường , Hạ Đình Diễn không thích người đàn ông này, hoặc nói, anh ta có khả năng kích động suy nghĩ và phản ứng của Hạ Đình Diễn. "Các người ra ngoài hết đi." Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, hai tay nhét vào túi, lẳng lặng đứng trước giường bệnh. Ánh mắt anh ta không có địch ý, tuy nhiên, Hạ Đình Diễn thật sự sợ anh ta, sợ đến mức rụt rè không dám lên tiếng, chỉ gắt gao túm chặt tà áo trắng của Ôn Vãn. Ôn Vãn chần chờ hai giây và nói "Tiên sinh, cậu bé rất sợ anh." Lúc này, người đàn ông mới liếc nhìn cô một cái, khóe miệng gợi nét cười nhạt "Tôi là chú của thằng bé, cô nói nó sợ tôi?”. Ôn Vãn nhíu mày, chưa kịp đáp lời, người đàn ông kia tiếp tục nói "Ngày thường, tôi đối với nó hơi nghiêm khắc, thằng bé lại trong độ tuổi bướng bỉnh, thích phản nghịch." Người đàn ông tiến lên một bước, ngón tay thon dài nhẹ nhàng phủ xuống đỉnh đầu mềm mại của Hạ Đình Diễn "Đình Diễn." Ngay lập tức, Hạ Đình Diễn ngưng mọi cử chỉ, an tĩnh đứng yên một chỗ. Ôn Vãn càng thêm nghi ngờ, khóe miệng người đàn ông phát ra tiếng cười dịu dàng, ngón tay trắng nõn, luồn vào những sợi tóc đen tuyền, khẽ khàng hất lên "Cháu phải ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ, như vậy mới được xuất viện sớm. Cháu muốn mau khỏe mạnh, thì tuyệt đối không được ăn nói lung tung nữa, biết chưa?" Ôn Vãn đứng một bên quan sát phản ứng của cậu bé, trong mắt cậu ta ánh lên nỗi sợ hãi và nao núng, cuối cùng vẫn gật đầu thuận theo. Người đàn ông hài lòng mỉm cười, xoay người định đi ra, bỗng nhiên anh ta bất chợt dừng bước, nghiêng người nhìn về phía Ôn Vãn. "Ôn?" Ánh mắt anh ta dừng trên bảng tên của cô, hình như ghét bỏ cái họ của cô. Từ đầu đến cuối, Ôn Vãn chẳng có ấn tượng tốt với người đàn ông này, hất cằm nghiêm mặt giống anh ta, trả lời rõ ràng "Ôn Vãn." Không biết người đàn ông suy nghĩ điều gì, đột nhiên tỉ mỉ quan sát đánh giá cô từ đầu đến chân. Ôn Vãn bị anh ta ngắm nghía sinh ra mất tự nhiên, người đàn ông ý thức được bản thân hành động thất lễ, bèn nhếch khóe môi "Thằng bé có chút ảo tưởng nên cô không thể hoàn toàn tin lời nó nói. Ba tôi bị nó ảnh hưởng, khiến đầu óc rối loạn, suy nghĩ vẩn vơ, cuối cùng bị dọa sợ, hiện tại hằng đêm ngủ không yên giấc. Giờ mời cô dùng năng lực và lương tâm của người bác sĩ để chữa trị cho nó, ông chỉ mong thằng bé nhanh chóng hồi phục." Ánh mắt của anh ta khi nói chuyện vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt, cho dù gương mặt xuất ra ý cười, nhưng mỗi lời nói đều ẩn chứa ý lạnh buốt xương. Lòng dạ người đàn ông này vô cùng thâm sâu, cảm giác của Ôn Vãn chắc chắn không sai. Mời các bạn đón đọc Câu Chuyện Hồ Đồ của tác giả Phong Tử Tam Tam. Edit lacthuykhiet và bạn lacthuykhietPoster MeowGiới ThiệuCố Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại không ngờ con bé kia lấy oán trả Ôn Vãn không thẹn với lòng, dám khẳng định Cô đối với Cố Minh Sâm, chỉ còn kém việc, dâng cái mạng nhỏ này cho anh ta. Kết quả chỉ đổi lấy tờ giấy thỏa thuận li hôn. Quả nhiên, thế giới này vô cùng bất công, người tốt lại chẳng được đền một câu để chốt văn án Kết thúc đoạn hôn nhân "hữu danh vô thực" đáng thất vọng, vận đào hoa của Ôn Vãn bỗng nhiên khởi dung Cán bộ cao cấp, ngược luyến. Cùng đọc truyện Câu Chuyện Hồ Đồ của tác giả Phong Tử Tam Tam tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại lacthuykhiet và bạn lacthuykhietPoster MeowGiới ThiệuCố Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại không ngờ con bé kia lấy oán trả Ôn Vãn không thẹn với lòng, dám khẳng định Cô đối với Cố Minh Sâm, chỉ còn kém việc, dâng cái mạng nhỏ này cho anh ta. Kết quả chỉ đổi lấy tờ giấy thỏa thuận li hôn. Quả nhiên, thế giới này vô cùng bất công, người tốt lại chẳng được đền một câu để chốt văn án Kết thúc đoạn hôn nhân "hữu danh vô thực" đáng thất vọng, vận đào hoa của Ôn Vãn bỗng nhiên khởi dung Cán bộ cao cấp, ngược luyến. Ngôn Tình Nguồn Edit lacthuykhiet và bạn thân 243,996 Hoàn Thành 172758 17/05/2017 Đánh giá từ 30 lượt Câu Chuyện Hồ Đồ là tựa truyện ngôn tình sắc nói về Cố Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại không ngờ con bé kia lấy oán trả Ôn Vãn không thẹn với lòng, dám khẳng định Cô đối với Cố Minh Sâm, chỉ còn kém việc, dâng cái mạng nhỏ này cho anh ta. Kết quả chỉ đổi lấy tờ giấy thỏa thuận li hôn. Quả nhiên, thế giới này vô cùng bất công, người tốt lại chẳng được đền một câu để chốt văn án Kết thúc đoạn hôn nhân "hữu danh vô thực" đáng thất vọng, vận đào hoa của Ôn Vãn bỗng nhiên khởi tương tự như Muôn Vàn Vì Sao Rực Rỡ, truyện có chiều sâu và ngôn từ đầy thuyết phục, nội dung phong phú sẽ là điểm nhấn khiến bạn đọc không thể rời mắt. “Chết, đã chết?”Sau khi sững sờ qua đi, A Tước chỉ cảm thấy dở khóc dở cười, thì ra lối suy nghĩ của người phụ này vẫn không đuổi kịp tiết tấu của anh, khó trách những lời đáp lại đều kì kỳ quái quái. Nhưng mà anh ta cũng không cười, bởi vì những thứ này đủ để nhìn ra Ôn Vãn để ý Hạ Trầm bao nhiêu, thậm chí còn cảm thấy bộ dáng ngốc nghếch của người phụ nữ này cũng rất đáng ta ho khan một tiếng, vô cùng cẩn thận nói “Anh ba sẽ không chết, bác sĩ Ôn cô suy nghĩ nhiều rồi.”“Vậy thì vì cái gì mà ngay cả điện thoại anh ấy cũng không gọi cho tôi?” Thậm chí bên trong câu nói này còn lộ ra một chút uất Tước khẽ nhếch môi mỏng, bộ dáng kia giống như là Ôn Vãn lấy cái gì ra bức bách cũng sẽ liều mạng không chịu khuất phục. Cô hung hăng lườm anh ta, đã vậy người đàn ông xưa nay chất phác này còn thông thạo né sang chuyện khác “Không phải cô muốn đi gặp Lâm phu nhân đó sao, đồ đạc tôi đều chuẩn bị ổn thỏa hết rồi.”“......”“Anh ba nói, cấp bậc lễ nghĩa không thể thiếu, tôi đưa đồ xong thì sẽ rời đi, không quấy rầy các người.”Tư thái muốn đi gặp mẹ vợ ấy làm cho Ôn Vãn càng không thể nói gì thêm, mọi người không ở nơi này, qua tặng đồ để làm chi? Dùng sức đè lại gân xanh sắp đứt trên trán, cô nhẫn nại nói “Vậy anh nói cho tôi số điện thoại của anh ấy, tôi tự mình gọi tới.”A Tước khó xử cau mày “Bác sĩ Ôn, cô có gọi thì anh ba cũng không có cách nào nhận.”Ôn Vãn hoài nghi nhìn anh ta, cái gì gọi là không có cách nào nhận, vậy anh ta liên hệ với bọn họ bằng cách nào?A Tước sống chết không chịu nói thêm điều gì, Ôn Vãn cũng không trông cậy vào anh ta sẽ nói thẳng ra, lời này ít nhiều cũng có tác dụng làm cho cô thoải mái hơn, vì vậy nói “Được rồi, dù sao sau này Hạ Trầm ngàn lần đừng thấy hối hận.”A Tước nhìn bộ dáng nghiến răng nghiến lợi của cô, đáy lòng lặng lẽ đổ mồ hôi lạnh thay Hạ Trầm, chỉ sợ sau khi anh ta trở về, ngày trôi qua sẽ không quá tốt......-Sau đó đi gặp Lâm Hữu Trân, nửa năm rời đi này tâm tình của Ôn Vãn đã bình phục rất nhiều, cuối cùng có thể ôn hòa nhã nhặn đối diện với người mẹ đã từng vứt bỏ trước Lâm Hữu Trân bỗng nhiên trở về, gây cho cô chấn động không thể coi là nhỏ, khi đó dù cho như thế nào đều không thể tha thứ. Cộng thêm trong khoảng thời gian đó cô còn gặp thêm vài chuyện, tâm tình thật sự rất áp lực, đối xử với người khác và công việc đều quá mức gay sáng sớm Lâm Hữu Trân đã biết được tin tức cô về nước, đối với việc cô đến thăm liền vui sướng không thôi, sau khi ngồi xuống vẫn tiếp đón cô uống trà, trên bàn còn bày rất nhiều trà bánh.“Những thứ này đều là món con thích ăn khi còn bé.” Trên mặt bà rõ ràng có cảm xúc lấy lòng, đáy mắt còn có vài phần vô cùng cẩn Vãn nhìn đồ ăn trước mặt, màu sắc rực rỡ vô cùng đẹp mắt, khi còn bé điều kiện trong nhà không tốt, mỗi lần cha mua đồ ăn trở về cô đều kích động ôm hôn tới cha, tâm tình của cô lại nặng lẽ Lâm Hữu Trân cũng đoán được tâm tư của cô, vội dời trọng tâm câu chuyện đi “Chuyện của Hiển Thanh, mẹ đã nghe nói.”Ôn Vãn gật đầu “Hiện giờ anh ta đang nhận trị liệu, kỳ thật với anh ta mà nói lại là chuyện tốt.”Thấy Lâm Hữu Trân kì lạ không nói tiếp nữa, Ôn Vãn nghi ngờ nhìn bà một cái, lúc thấy bà ngẩng đầu lên một lần nữa thì hốc mắt đã đỏ “Tiểu Vãn, mẹ có lỗi với con. Những lời này mẹ luôn không có mặt mũi nói ra, nhưng nếu không nói, có lẽ cả đời con cũng sẽ không tha thứ cho mẹ.”Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm mẹ con hai người nói đến chuyện này một cách thẳng thắn, Ôn Vãn lựa chọn trầm mặc, còn Lâm Hữu Trân thì hơi có chút kích động “Khi đó mẹ còn trẻ tuổi, lòng tham hư vinh quá mạnh mẽ, một lòng hướng tới cuộc sống giàu có an nhàn, mẹ sợ khổ......”Nói đến đây chính bà cũng nghẹn lời, nhìn sắc mặt Ôn Vãn, không phát hiện ra có điểm nào không thích hợp mới tiếp tục nói “Khi đó mẹ nghĩ là, chờ mẹ yên ổn một thời gian sẽ đón con qua. Sau khi mẹ làm lao động xuất ngoại, nơi đầu tiên phục vụ chính là nhà họ Chu, cha của Hiển Thanh đối đãi với mẹ vô cùng tốt, rồi sau đó, hai người chúng ta ở cùng một chỗ.”Bà dừng một chút, khó khăn nuốt nước miếng một cái, những lời tiếp theo vô cùng khó khăn mới bật ra khỏi miệng “Ông ấy đối xử với mẹ rất tốt, nhưng mà chỉ có một yêu cầu, sau khi kết hôn không thể có đứa nhỏ. Ông ấy rất thương Hiển Thanh, bởi vì bình thường ông ấy có quá ít thời gian để chăm sóc cho cậu ấy, cho nên mới dùng yêu cầu này để hà khắc với chính mình. Mẹ, mẹ không thể đón con qua, thậm chí cũng không dám nói cho ông ấy biết sự tồn tại của con.”Lâm Hữu Trân nói vô cùng cẩn thận, nói đến nói đi cũng biết là lấy cớ cho sự ham mê hư vinh của mình, sợ Ôn Vãn tức giận, càng sợ trong lúc tức giận cô sẽ sập cửa rời đi. Nhưng cô chỉ im lặng ngồi ở đó, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng chưa từng thay Hữu Trân nói xong, ngược lại càng thấy không yên “Tiểu Vãn, thật ra không có một ngày nào mẹ không nhớ đến con. Lúc mẹ ở cùng một chỗ với Hiển Thanh, những lời tán gẫu đều nhắc đến con.”“Hiển Thanh quá hướng nội, cho nên mẹ mới dám nói với cậu ấy mọi thứ. Cậu ấy không thường nói chuyện, chỉ biết nghe, mẹ nấu cho cậu ấy món ăn mà thường nấu cho con ăn, mua đồ chơi con thích cho cậu ấy, kể những câu chuyện cổ tích mà con thích nghe cho cậu ấy, kể lại những chuyện mà hồi bé con thường làm, còn miêu tả bộ dáng của con cho cậu ấy nghe. Mẹ mang những gì nợ con, đều bù lại trên người cậu ấy, nhưng mà trong lòng vẫn không được giải thoát, mỗi ngày mẹ đều nhớ đến con -”Thì ra là thế, có lẽ cô ảnh hưởng đến thời thơ ấu của Chu Hiển Thanh quá sâu, cho nên anh ta mới có thể bệnh hoạn chấp nhất với cô như vậy. Trong lòng không phải không có dao động, nhưng Ôn Vãn vẫn không biết nên đáp lại như thế nào, cho dù đã từng khuyên bản thân mình nên tha thứ, đời người cũng chỉ vài chục năm ngắn ngủi, nói thế nào đi chăng nữa đây cũng là người thân cuối cùng của chữ đến bên miệng lại không thể nào nói ra chữ ,“Mẹ mẹ” Hai chữ này đối với cô mà nói là rất xa Hữu Trân nâng tay che mặt, cúi đầu khóc nức nở “Mẹ biết không thể bù lại, mặc kệ mẹ có làm cái gì, những đau khổ mà mấy năm nay con nếm qua đều không thay đổi được. Hơn nữa bởi vì quan hệ của mẹ, mới làm cho cho Hiển Thanh trở nên như vậy...... Mẹ thật sự xin lỗi con, tiểu Vãn, nhưng mà mẹ vẫn hy vọng lúc mẹ còn sống con có thể tha thứ cho mẹ.”Lâm Hữu Trân khóc đến không thở ra được, như vậy thật sự rất khó coi, Ôn Vãn cầm khăn tay đưa cho bà. Lâm Hữu Trân nắm tay cô không buông lỏng, nói “Tiểu Vãn, trong lòng con còn oán mẹ đúng không? Mấy năm nay, thậm chí nửa năm con rời đi này, mỗi ngày lương tâm mẹ đều bất an, không lúc nào được sống yên ổn. Thậm chí mẹ cũng không dám ngủ, mỗi buổi tối đều mơ thấy cha con.”“Mấy năm nay, mẹ vẫn thường mơ đến ông ấy sao?” Ôn Vãn hạ mắt nhìn ngón tay của mình, như thể nỉ non nói ra, “Những năm mới lớn, mỗi ngày con đều mơ mẹ thấy cùng cha. Mỗi ngày đều hy vọng đây chính là giấc mộng, khi tỉnh lại thì cha vẫn còn sống, mẹ cũng vẫn còn ở đây.”Lâm Hữu Trân nghe những lời này, tim như bị đao cắt, bà biết trong lòng con gái có oán hận, dù cho ai đã trải qua những chuyện này, cũng không thể tùy tùy tiện tiện nói mấy câu là có thể tha thứ. Bà càng thêm nghẹn ngào, lại không có mặt mũi nào nói ra được câu xin tha thứ một lần Vãn nhét khăn tay vào trong tay bà, tự nhiên lại cười “Sau này từ từ nhận ra sự thật, mẹ thật sự không cần con nữa, cha cũng không có khả năng sống lại, người con có thể dựa vào, chỉ còn có chính mình.”Lâm Hữu Trân nghe xong những lời nói của cô mà mặt nóng bừng, đến một chút ý tứ chỉ trích bà Ôn Vãn cũng không có “Hận cũng hận qua, cũng không có thời gian suy tính về những thứ này. Con muốn cố gắng học tập, muốn học để trở nên hiểu chuyện, đã bị bức bách mà phải trưởng thành sớm, những thứ muốn học nhiều như vậy, làm sao còn có thời gian hận mẹ? Sau đó mấy năm, con cũng sắp không thể nhớ nổi bộ dáng của mẹ rồi......”Lời này không thể làm cho Lâm Hữu Trân dễ chịu hơn, ngược lại hốc mắt càng thêm chua xót “Tiểu Vãn.”Ôn Vãn thở dài “Giống như hiện tại, con cũng không hận mẹ, nhưng muốn nói tới cảm tình, nhiều năm trôi qua như vậy, thật sự rất khó để không có chút ác cảm nào.”Khi đó rời khỏi Thanh Châu mang theo vô vàn cừu hận, rồi khi trở về, sau khi buông bỏ khúc mắc tâm tình trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều, ngay cả cuộc sống đều dường như trở nên nhẹ nhàng hơn không việc bắt đầu tiến hành đâu vào đấy, chuyện vui vẻ nhất là mỗi tuần cùng Tiêu Tiêu đi làm kiểm tra cho thai nhi và tham gia lớp học làm mẹ. Những người khác đều là hai vợ chồng, chỉ có các cô là hai người phụ nữ đi cùng gian lâu, những cặp vợ chồng xung quanh đều nhìn hai cô với ánh mắt quái dị, Tiêu Tiêu nghẹn cười, luôn trêu ghẹo sau lưng “Sẽ không phải nghĩ hai ta là kiểu đó đấy chứ?”Ôn Vãn cũng cười, ôm cô hôn một cái “Vậy hãy để cho họ nghĩ vậy đi.”Tiêu Tiêu lắc lắc đầu, nhưng khóe miệng cũng không che dấu được ý cười “Nghe nói về sau Hạ Uyên cao hứng đến hỏng rồi, ngay cả việc mình mang thai anh ấy cũng không cảm thấy an toàn, cậu nói tại sao lại có người đàn ông không đáng tin cậy như vậy.”Thật sự Ôn Vãn không tưởng tượng ra được Hạ Uyên lại có ham muốn chiếm giữ mạnh mẽ như vậy, phối hợp đưa ra kết luận “Thật sự không đáng tin cậy, cậu đều đã béo thành như vậy rồi, đáng lẽ anh ta phải tăng lòng tin ở cậu mới đúng chứ.”Tiêu Tiêu sửng sốt, lúc này mới hiểu được cô bạn đang trêu trọc cô, hung hăng trừng mắt liếc cô một cái “Lúc cậu mang thai nhất định mình sẽ chụp được tấm ảnh mà cậu béo nhất!”“Cám ơn, nhất định lúc mình béo nhất cũng sẽ không vượt qua được cậu.”“Cậu biết được sao? Mình cảm thấy nhất định Hạ Trầm sẽ nuôi cậu thành heo.”“......”Hai người vẫn giống như trước kia, vô tâm vô phế cười hi hi ha ha. Dường như tâm tình Tiêu Tiêu không chịu nhiều ảnh hưởng khi Hạ Uyên không ở bên cạnh, nhưng mỗi khi Ôn Vãn nhìn thấy cô thất thần khi nhìn vợ chồng người khác ở khoa phụ sản, trong lòng vẫn thấy khó thấy may mắn vì chính mình đã trở lại, chỉ sợ đời này thời khắc gian nan nhất của Tiêu Tiêu cũng chính là hiện tại, đây là chị em tốt nhất của cô, nếu bởi vì Hạ Trầm mà bỏ lỡ, nhất định sau này cô sẽ hối hận áy nhiên Ôn Vãn có phần hiểu ra ý tứ của Hạ Trầm, có lẽ lúc trước không phải là muốn giam cầm cô, mà chính là đặt mình vào hoàn cảnh của cô để suy nghĩ cho cô, không hy vọng sau này cô mang theo tiếc đàn ông này, thật sự là để cho cô phải tức giận lại luôn không thể nổi giận được.

câu chuyện hồ đồ