Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học. (Kenhvanmau.com) - Em hãy kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học. ( Bài làm văn của học sinh lớp 8 trường THCS Thái Dương). Đề bài: Ngày đầu tiên đi học thường lưu giữ trong lòng em những kỉ niệm khó quên trong ngày Truyện Teen Một Đời Chỉ Ngoảnh Lại Vì Một Người - Pearlchan1734. Chương 25: Đôi ngả. Kang Bo Ra, Chanh Cute, Đường Lam Nguyệt và 3 người khác thích bài này. Chương 26: Khúc nhạc buồn. Kang Bo Ra, Chanh Cute, Đường Lam Nguyệt và 3 người khác thích bài này. QĐND - Mẹ biết mình có thể dành cả cuộc đời đón chào và cùng con đến với thế giới này bằng tất cả tình yêu mà mẹ có. Cho đến bây giờ, tôi mới thực sự hiểu câu nói: "Hoa tàn đi nở lại sẽ đẹp hơn, người chết đi sẽ mãi sống trong lòng mọi người". bỗng nhiên, mình cảm giác có gì đó là lạ. Mình liền ngoảnh sang bên và nhìn thấy. Tất nhiên rồi, sao có thể nhầm được nữa Ngoảnh đầu trông gió đông, đau buồn đứt ruột. Thấy hoa đào là thấy Tết. Từ trong nhà, ngoài vườn và cả trên từng con ngõ nhỏ cạnh đường phố tấp nập, hoa đào lại rực rỡ khoe sắc khắp đất trời xứ Bắc. Xuân về, mùa hoa anh đào lại nở. Sức sống lại Với đề bài mở "Nếu em là người dân làng Vũ Đại", một học sinh lớp 11 Hóa đã sáng tác bài thơ lục bát dài 70 câu kể lại câu chuyện về cuộc đời Chí Phèo và mối tình với Thị Nở (hai nhân vật trong tác phẩm Chí Phèo của nhà văn Nam Cao). JjF4pyW. Chương 31 Ký ức kinh hoàng- Tứ Nguyệt 10 Khi anh ta nói những lời này, trên mặt vẫn mang theo nụ cười dịu dàng, phong thái tao nhã lễ nghi, không hề nhìn ra dấu vết che giấu, người ngoài đều cho đó là lời thủ thỉ của đôi tình nhân, bởi vì sau đó hội trường lập tức vang lên một tràng pháo tay, mọi người tự động rẽ ra một con đường, thẳng tắp tới lễ đài. Phí Vũ Kiều liên tục gật đầu với khách khứa, vui mừng đắc ý. Lúc này tôi đã không thể trốn thoát, chỉ cảm thấy đầu choáng váng, bàn chân mềm nhũn như giẫm vào trong mây. Tất cả mọi thứ sau đó tôi đều cảm thấy mơ hồ, tôi được Phí Vũ Kiều dắt lên lễ đài thế nào, tôi được anh ta đeo nhẫn thế nào, rồi lại được anh ta kéo ra trung tâm hội trường khiêu vũ thế nào, tôi hoàn toàn mịt mờ không rõ. Khi khiêu vũ dưới chùm đèn pha lê, Phí Vũ Kiều kéo tôi xoay tròn, tôi lại càng choáng váng, khuôn mặt của anh ta trước mặt tôi không ngừng chồng lên nhau, như xa như gần, cuối cùng lại biến thành khuôn mặt của Dung, rõ ràng chính là Dung! Ánh mắt đó, phảng phất như biển khơi dưới bầu trời đen kịt, khiến tôi bị hút vào rồi không thể tự thoát ra, còn “Dung” lại ngày một sát gần tôi, thân thiết mà đúng mực, nói nhỏ bên tai tôi “Em đẹp quá, em là thu hoạch bất ngờ lớn nhất trong cuộc đời của tôi, là món quà mà trời xanh đã ban tặng cho tôi.” “Bắt đầu từ đây, vận mệnh của tôi và em sẽ gắn liền bên nhau.” “Em là của tôi, không ai có thể đoạt đi được.” “Tứ Nguyệt, em chỉ có thể là của tôi.” Ừ, Dung, em vẫn biết mà. Vẫn luôn là thế! Mặc dù từng có một khoảng thời gian dài tôi từng cự tuyệt ông, tôi cho rằng có thể giấu ông, giấu chính bản thân mình, nhưng kỳ thật lại chỉ là lừa mình dối người. Tôi thích ông, trong tim trong mộng nhớ ông, nếu không phải bởi tự ti tự ái, lúc trước tôi đã nhận lấy chiếc nhẫn kim cương kia, thế nhưng tự ái cũng không thể giết chết được tình cảm, yêu thì yêu, cho dù tôi có hèn mọn, nhưng không ai có thể cướp mất quyền yêu thương của tôi. Từ nay về sau, tôi sẽ sống cuộc sống mà mình mong muốn, sẽ không lừa dối trái tim mình, cho dù kiếp này chỉ nhỏ bé như hạt bụi, chỉ cần cho tôi một bến cảng ấm áp, nhất định tôi sẽ thỏa mãn cập bờ. Dung, ông là bến cảng của tôi. Là do ánh đèn mộng ảo mê ly ư? Tôi cảm giác được “Dung” cách khuôn mặt tôi ngày một gần, phóng đại tới vô hạn, tôi bất giác nhắm hai mắt. Đôi môi mềm mại của ông chạm vào môi tôi, tựa như hoa rơi, bồng bềnh, dịu dàng không vết tích, nhưng lại biết rõ là ông hôn, cảm giác phơn phớt lúc ban đầu đã chuyển thành nóng bỏng và cuồng nhiệt, ông dễ dàng bắt được đầu lưỡi của tôi, dịu dàng mút, không cho tôi kháng cự. Hơi thở của ông phả tới, có hương bạc hà thoang thoảng, mang theo sự cướp đoạt, chớp mắt đã lấy cả hô hấp. Nhưng sao nụ hôn này xa lạ quá, Dung không hôn tôi như vậy. Tôi run rẩy muốn đẩy ông ra, nhưng ông lại càng ôm chặt, buông môi, ôm cả người tôi vào trong lòng, vỗ nhẹ lưng của tôi, “Tứ Nguyệt, đừng sợ.” Cùng lúc đó, bên tai vang lên tiếng vỗ tay như sấm. Xen lẫn tiếng cười đùa và tiếng khen ngợi. Tôi bỗng bừng tỉnh, ra sức giãy dụa khỏi người đó, vô cùng kinh hoàng nhìn người trước mặt. Anh ta, anh ta không phải Dung! Anh ta là Phí Vũ Kiều! Trời ạ, tôi vừa làm gì thế! “Tứ Nguyệt, lại đây…” Anh ta vươn tay về phía tôi, đúng lúc đó, ánh sáng đèn chiếu lên đỉnh đầu anh ta, khiến cả người anh ta tỏa sáng rực rỡ, một khuôn mặt tuấn tú vô cùng, nhưng mà anh ta không phải Dung! Miệng anh ta bất giác mỉm cười, ánh mắt lại lộ ra khí thế bức người, anh ta không nói gì, nhưng ánh mắt kia lại tỏ ý uy hiếp rõ ràng. Tôi xoay người chạy về phía đám đông. Giày hơi khó đi, tôi lảo đảo mấy bước đã bị anh ta túm lại, nhưng anh ta rất có chừng mực, vừa cười cười ra hiệu với khách khứa, vừa âm thầm kéo tôi về phía cánh cửa góc phòng, cảnh này giống như có lời dịu dàng muốn nói với tôi, không lộ ra một chút sơ hở. Cánh cửa vừa vặn lại có tấm rèm hồng nhạt lớn rủ xuống, lại còn một lẵng hoa to, bởi vậy rất dễ che được tầm mắt của khách khứa. Khuôn mặt Phí Vũ Kiều hướng về phía tôi, vóc dáng của anh ta rất cao, tôi đi đôi giày CHANEL cũng chỉ miễn cưỡng đứng tới bờ vai anh ta, do đã tránh được khách khứa, sắc mặt anh ta trở nên thâm trầm, nhìn tôi từ trên cao, khóe miệng cười mỉm. “Đừng làm náo loạn.” Anh ta đặt tay trên vai tôi, giống như dỗ dành trẻ nhỏ. Tôi hất tay anh ta, “Xin hãy tránh ra! Tôi muốn đi ra ngoài!” “Tứ Nguyệt, cô đã nhận nhẫn của tôi, cô chính là vị hôn thê của tôi, không thể tùy tiện như vậy.” “Anh bị bệnh à!” “Cô nói thế nào cũng được, nhưng mà Tứ Nguyệt, nơi này không phải nơi tiểu thư có thể tùy tiện đâu, muốn làm loạn hay phát biểu gì mong tiểu thư đợi tới lúc riêng tư, nhất định tôi sẽ bồi tiếp.” Phí Vũ Kiều đứng ở trước mặt tôi, nửa bên mặt chìm trong bóng tối, tạo nền khiến đôi mắt càng thêm lạnh lẽo thâm trầm, nhưng giọng điệu đã dịu bớt, “Rất nhiều chuyện tôi sẽ từ từ giải thích với em, bây giờ, mời em ở lại.” “Không! Nhất định anh có âm mưu! Anh cho tôi và Phương Phỉ là cái gì, muốn ai thì lấy à? Nằm mơ!” “Em muốn tôi nói thật sao?” “Nói thật cái gì?” Tôi hỏi như vậy, trong lòng lại trở nên bất an không hiểu, trực giác nói cho tôi biết, người đàn ông này không đơn giản. Khuôn mặt xa lạ, nhưng ánh mắt của anh ta rất thâm trầm, sâu không thấy đáy, giống như đang ẩn chứa một bí mật động trời, chỉ là tôi không thể đoán ra được mà thôi. Tôi ngẩng mặt nhìn anh ta, “Nói đi, có gì mà không thể nói?” Phí Vũ Kiều không nói, bỗng khóe miệng anh ta gợi lên một nụ cười ảm đạm, “Tứ Nguyệt, tôi nghĩ tôi nên nói với em, từ trước tới giờ, người tôi yêu chính là em.” “Đồ điên!” Tôi mắng Phí Vũ Kiều. Nếu anh ta thật lòng yêu tôi, vì sao anh ta lại phải đi một vòng luẩn quẩn lớn như vậy? Rốt cuộc tôi đã trêu chọc gì anh ta, khiến cho anh ta bám sát tôi không thả, chẳng lẽ… chẳng lẽ anh ta là người nhà họ Mạc?! Có lẽ là do đứng ở cửa, khí lạnh thổi vù vù trên đầu tôi, chỉ mới mấy phút mà người tôi đã đông cứng như băng đá, bộ váy mỏng manh không thể ngăn cản được luồng khí lạnh thấu xương, tôi chỉ thấy ngực khó chịu, phút chốc đã không thể hô hấp. “Anh, anh có quan hệ thế nào với nhà họ Mạc?” Tôi run run hỏi anh ta, hàm răng lập cập. Sắc mặt anh ta vẫn tự nhiên, nhếch mày hỏi lại “Nhà họ Mạc nào?” Vẻ mặt của anh ta giống như không biết thật sự, không hiểu thật sự, nhưng trong lòng tôi, ngọn lửa ngất trời lại dần dần bùng lên trở lại, lại là biển lửa đó, cho dù người đàn ông này có không phải người nhà họ Mạc, nhưng nhất định anh ta chính là mồi lửa, trên người của anh ta có hơi thở của ngọn lửa hừng hực! Tôi lắc đầu lùi về phía sau liên tiếp, cuối cùng tông cửa xông ra, không muốn dừng lại trước mặt anh ta thêm một giây nào nữa. “Tứ Nguyệt!” Anh ta gọi với theo bóng tôi. Tôi bỏ chạy điên cuồng. Mặc dù biết không thể thoát được, nhưng vẫn muốn chạy trốn. Cuộc sống thật không dễ dàng, tôi biết, nhưng tôi không chỉ sống vì chính mình, ba, mẹ, còn cả bác trai, bọn họ đều ở trên trời nhìn tôi. Tôi biết bản thân đã gây ra tội nghiệt gì, tôi chấp nhận, có phải xuống địa ngục tôi cũng chấp nhận, nhưng tôi không thể để anh ta xé toạc vết thương này, nếu anh ta không phải người nhà họ Mạc, dựa vào cái gì mà muốn tôi đối mặt với anh ta như thế? Tôi xuyên qua đại sảnh khách sạn tráng lệ, chạy ra cửa lớn, kết quả vừa ra đã đâm phải một người, đối phương bị đâm vào lui lại mấy bước, tôi cũng ngã xuống đất. “Tiểu thư, cô không sao chứ?” Tôi không nhìn rõ người đó, người đó đưa tay cho tôi, “Mau đứng lên xem, có bị nặng lắm không…” Tôi như trúng phải phép thuật, đờ người tại chỗ không thể động đậy. Chẳng lẽ thời gian, không gian đã thay đổi rồi ư? Đôi mắt đó, đôi mắt lấp lánh sáng như ánh sao, nhất định tôi đã từng gặp ở nơi nào đó, và cả hình dáng đó, không chỉ là giống như đã từng quen biết, mà là thật sự quen biết! “Có bị nặng lắm không?” Người đó dứt khoát ngồi xuống xem xét tình trạng của tôi, cứ tưởng tôi bị thương rất nặng. Tôi ngẩn người nhìn trừng trừng vào khuôn mặt phía trước, không, không thể tương tự như thế được… Người đời thường hình dung đàn ông có khuôn mặt đẹp là mặt như quan ngọc, tôi đã từng gặp đàn ông tuấn tú, nhưng lại chưa bao giờ gặp một người đàn ông nào có đường nét khuôn mặt dịu dàng, sáng trong như vậy, vừa như xa lạ, lại vừa như quen thuộc, tràn ngập về trong ký ức của mùi hoa lê thoang thoảng xa xôi, hốc mắt tôi lập tức đỏ bừng, hai mắt đẫm lệ ngăn cách tôi đừng tin đây là sự thật, khuôn mặt khác biệt, vì sao lại có đôi mắt giống nhau đến thế, chắc chắn là do ảo giác… “Anh, anh là ai?” Tôi rên rỉ hỏi người đó. Người đó cười xán lạn, khóe miệng cong cong dịu dàng đến lạ lùng, “Xin chào, tôi là Mạc Vân Trạch.” Tác giả Thiên TầmThể loại Ngôn TìnhGiới thiệuNhan đề truyện như tiếng gọi đến thổn thức lòng người, là tiếng gọi của tình yêu của nỗi nhớ nhung của cả một tấm lòng. Trong tình yêu, đây chính là lời thủ thỉ chân thành, là xuất phát tự trong trái tim, tận trong tâm thức sâu thẳm. Vốn không biết sẽ đi đến đâu, không biết thế nào, nhưng xin hãy cứ tin khiến bạn đọc phải day dứt không yên với những câu hỏi; Bạn đã từng nhìn thấy hoa lê chưa? Một rừng, một biển hoa lê, tuôn rơi như tuyết bay, vẻ đẹp cực hạn như vậy, đời này kiếp này Tứ Nguyệt chỉ từng nhìn thấy một lần, năm ấy cô tám tuổi. Tứ Nguyệt không biết, thiếu niên dịu dàng cô tình cờ gặp gỡ dưới tàng cây lê kia chính là người con trai thứ hai Mạc Vân Hà của nhà họ Mạc, anh trai cùng cha khác mẹ của mệnh xoay vần, sáu năm sau người mẹ chịu nhục tự sát, Tứ Nguyệt lẻn vào nhà họ Mạc, dùng một ngọn nến châm lên hỏa hoạn, nhà họ Mạc bỗng chốc thành phế tích, gây ra thảm kịch ngất trời, mà trong số người chết còn có Mạc Vân Hà… Mấy năm sau, Tứ Nguyệt nhận được một món quà sinh nhật đặc biệt, chính là một ngọn nến, trên tấm thiệp viết cô có còn nhớ trận hỏa hoạn kia không? Lượt Xem 10 Tác giả Thiên Tầm Thể loại Ngôn Tình Giới thiệu Nhan đề truyện như tiếng gọi đến thổn thức lòng người, là tiếng gọi của tình yêu của nỗi nhớ nhung của cả một tấm lòng. Trong tình yêu, đây chính là lời thủ thỉ chân thành, là xuất phát tự trong trái tim, tận trong tâm thức sâu thẳm. Vốn không biết sẽ đi đến đâu, không biết thế nào, nhưng xin hãy cứ tin khiến bạn đọc phải day dứt không yên với những câu hỏi; Bạn đã từng nhìn thấy hoa lê chưa? Một rừng, một biển hoa lê, tuôn rơi như tuyết bay, vẻ đẹp cực hạn như vậy, đời này kiếp này Tứ Nguyệt chỉ từng nhìn thấy một lần, năm ấy cô tám tuổi. Tứ Nguyệt không biết, thiếu niên dịu dàng cô tình cờ gặp gỡ dưới tàng cây lê kia chính là người con trai thứ hai Mạc Vân Hà của nhà họ Mạc, anh trai cùng cha khác mẹ của mệnh xoay vần, sáu năm sau người mẹ chịu nhục tự sát, Tứ Nguyệt lẻn vào nhà họ Mạc, dùng một ngọn nến châm lên hỏa hoạn, nhà họ Mạc bỗng chốc thành phế tích, gây ra thảm kịch ngất trời, mà trong số người chết còn có Mạc Vân Hà… Mấy năm sau, Tứ Nguyệt nhận được một món quà sinh nhật đặc biệt, chính là một ngọn nến, trên tấm thiệp viết cô có còn nhớ trận hỏa hoạn kia không? Chương 32 Ký ức kinh hoàng- Tứ Nguyệt 11 Từ buổi tiệc đính hôn trở về, ngoài dự đoán của mọi người, Phương Phỉ đang chơi dương cầm ở nhà như không có chuyện gì xảy ra, con bé cũng không giải thích gì, cũng không đáp lại những lời chất vấn của mẹ, giống như chưa từng xảy ra chuyện. Con bé càng vậy lại càng khiến người ta lo lắng, Trình Tuyết Như có vẻ hơi kiềm chế, sợ con gái lại làm ra chuyện khác thường, mắng Phương Phỉ mấy câu rồi bảo con bé trở về phòng nghỉ ngơi. Nhưng mà đối với tôi thì lại không hề khách khí, Trình Tuyết Như đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi, dưới cái nhìn của Trình Tuyết Như, việc Phương Phỉ bỏ trốn là do tôi khuyến khích phía sau lưng, bởi vì Phí Vũ Kiều đã đeo nhẫn đính hôn lên tay tôi, chỉ dựa vào đó tôi đã không thoát được can hệ. Trình Tuyết Như mắng tôi té tát hơn hai giờ đồng hồ. Thầy Lý khuyên sao cũng không được. Những lời này tôi không có cách nào kể lại, bởi vì kể lại rất khó nghe, tôi biết Trình Tuyết Như vẫn không thích tôi, nhưng không biết Trình Tuyết Như ghét tôi lại khiến người ta giận sôi như vậy. Tôi đâu có làm sai cái gì, tôi chỉ là một nữ sinh còn chưa tốt nghiệp, thế mà lại bị Trình Tuyết Như mắng đến mức kinh khủng đến thế, toàn bộ hành lang đều vang vọng tiếng mắng chửi của Trình Tuyết Như. Phương Phỉ không thể nhịn nữa, chạy ra khỏi phòng to tiếng với mẹ, cục diện rất dữ dội, tôi không nhịn được khóc rời đi. Phương Phỉ đuổi theo tôi, cùng tôi ra bến xe chờ xe, còn an ủi ngược lại tôi, “Chị, đừng nghe mẹ nói, bà ấy vốn đã như thế rồi.” “Đừng nói về chị vội, chị hỏi em làm sao vậy, rốt cuộc là vì sao…” Tôi không biết nên nói như thế nào. “Chẳng vì sao cả, chỉ là em không muốn đính hôn, bởi vì em cảm thấy anh ấy không yêu em, mà em cũng không yêu anh ấy, em sẽ không chôn vùi cả đời mình chỉ để thỏa mãn mẹ. Chị, em đã trưởng thành rồi, việc hôn nhân này em muốn tự mình quyết định. Chỉ là… thật có lỗi với chị, khiến chị phải chịu tủi thân, Phí Vũ Kiều không làm khó dễ chị chứ?” Quả nhiên Phương Phỉ đã trưởng thành rồi, biết tự mình quyết định, cũng biết suy nghĩ trên lập trường của đối phương, điều này khiến tôi vui lắm, chịu thiệt thòi một chút cũng không vấn đề gì. “Từ nhỏ đến lớn, có phải chị chưa chịu thiệt thòi bao giờ đâu?” Tôi vỗ vỗ khuôn mặt của con bé, cười nói, “Đừng lo cho chị, em cứ chăm sóc cho mình là được rồi, Phương Phỉ, mặc kệ có thế nào chị đều hy vọng em được hạnh phúc, chỉ cần em cảm thấy đúng, chị sẽ ủng hộ em.” “Nhưng mà…” Phương Phỉ muốn nói lại thôi, “Phí Vũ Kiều không dễ đối phó như vậy đâu, chị phải cẩn thận một chút. Hơn nữa, em cũng hy vọng chị được hạnh phúc, chị, dù có thế nào, em cũng hy vọng… chị được hạnh phúc…” “Ừ, em cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe, nhìn em gầy thành cái gì rồi này.” Tôi đau lòng túm lấy áo của Phương Phỉ. Đúng lúc này xe bus tới nơi, tôi lên xe mà vẫn còn lo lắng, vươn đầu nói với Phương Phỉ, “Đừng cãi nhau với mẹ, nếu thật sự không ổn thì đến chỗ chị ở vài ngày.” “Được rồi, chị.” Phương Phỉ đứng ở bên đường nhìn tôi rời đi. Khi xe bus chuyển bánh, Phương Phỉ bỗng chạy lên phía trước mấy bước, há miệng nói câu gì đó, tôi chỉ nghe rõ một câu mơ hồ, “Chị, xin lỗi chị, chị đừng trách em…” Phần sau nói gì tôi không nghe được, qua cửa kính xe, tôi nhìn thấy Phương Phỉ đang lau nước mắt, thân hình gầy guộc ngày càng nhỏ bé, cuối cùng biến thành một chấm đen không thấy đâu nữa, tôi cũng không nghĩ vì sao Phương Phỉ lại nói xin lỗi tôi, tôi chỉ bỗng cảm thấy thương cảm. Bởi vì chúng tôi đều đã trưởng thành, đều phải đối mặt với cuộc sống của bản thân, là phúc hay tai họa đều không thể biết trước, tôi không sợ gì cả, tôi chỉ sợ mất con bé, trong cuộc đời như hoang mạc này, ngoài Dung, tôi chỉ còn Phương Phỉ. Trong cảm giác, tôi và Phương Phỉ nhất định sẽ ở bên nhau, ký ức lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt thân thiết và ấm áp của Phương Phỉ, đến giờ vẫn còn như mới nguyên. Thế nhưng quy luật của số phận lại quá tàn khốc, tương lai tôi và Phương Phỉ lại mỗi người một nơi, tôi thật sự không dám nghĩ, chỉ cảm thấy trong lòng bất an vô củng, và cả nôn nóng không hiểu, tôi dự cảm sự kiện đính hôn này chính là một bắt đầu. Khuôn mặt đó, chính là một bắt đầu… … Quả nhiên, ngày kế tiếp sau tiệc đính hôn, Phí Vũ Kiều tới trường học tìm tôi, nói tôi đã đeo nhẫn đính hôn thì phải thực hiện hôn ước, đương nhiên tôi đã cãi nhau với anh ta một trận, ngược lại anh ta vẫn không tức giận, chỉ cường điệu lặp lại tính chính thức của hôn ước, Tôi ném nhẫn cho anh ta rồi bỏ chạy về ký tức xá, không muốn nghĩ đến anh ta. Nhưng mà từ đó về sau, chỉ cần anh ta ở Thượng Hải, gần như ngày nào cũng tới trường học tìm tôi, bản thân không tới được thì cho người tặng hoa, tặng quà đến ký túc xá. Trong thoáng chốc mọi người đã bàn tán ồn ào, tôi có trăm miệng cũng chẳng thể nói được gì, Diêu Văn Tịch cho là tôi tìm người tình mới, bắt đầu nhìn tôi với con mắt khác, thái độ kém trước rất nhiều, chắc chắn cảm thấy tôi là một kẻ đứng núi này trông núi nọ. Tôi cảm thấy áp lực đã tăng sát tới giới hạn, sẽ nhanh chóng vỡ tan mất. Mà ngay trong một buổi tối không lâu sau, Dung gọi điện thoại tới, lời còn chưa nói ra, đầu kia điện thoại đã khóc nức nở, tôi bỗng trở nên căng thẳng, dự cảm có chuyện chẳng lành. Quả nhiên, Dung nghẹn ngào, lời nói không thành câu. “Dung, làm sao thế? Ông đừng như vậy, có chuyện gì cứ từ từ nói…” “Tứ Nguyệt, Sophie, Sophie, con bé đi rồi.” Đêm dài, trường học lạnh lẽo quá, tôi mặc một chiếc áo mỏng ngồi trong vườn hoa dưới ký túc xá, co người nghe Dung nói qua điện thoại. Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ngay cả ánh sao cũng ảm đạm, tôi không khỏi nhớ tới lời mẹ nói, mẹ nói sau khi chết, mỗi người sẽ hóa thành một ngôi sao trên bầu trời, Sophie đáng thương, cô bé còn nhỏ quá, vậy mà cũng biến thành một ngôi sao ư? Sophie có nhìn thấy sự nhớ thương và đau lòng của chúng tôi với cô bé không? Trong màn đêm lạnh lẽo như nước, tôi đau lòng vô cùng. Dung nói, Sophie ra đi lúc chiều muộn, ra đi rất thanh thản. Dung ôm thân thể lạnh dần của Sophie thật lâu không muốn buông tay, càng không ngừng nói chuyện với cô bé, kể chuyện cùng cô bé, nhưng Sophie vẫn không thể tỉnh lại. Mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn thấy đứa con gái yêu một tay nuôi lớn biến thành thi thể lạnh lẽo, Dung bi thương tột cùng, tôi chẳng tìm được lời nào để an ủi ông, bởi vì tôi cũng rất đau lòng, trong đầu luôn không ngừng phóng đại lại khuôn mặt tươi cười hoạt bát đáng yêu của Sophie, còn cả đôi mắt to sáng lấp lánh của cô bé. “Bây giờ tôi chỉ còn một mình em thôi, Tứ Nguyệt.” Dung khóc không thành tiếng ở trong điện thoại. Lúc đầu tôi còn không hiểu lời ông nói, sau đó mới biết, vợ trước Suzanne của Dung thấy Sophie qua đời, nhất quyết không muốn sinh ra đứa bé trong bụng, nói là muốn bỏ đứa bé này, bởi sinh đứa bé này cũng không còn ý nghĩ gì nữa, Sophie không thể dùng máu cuống rốn được. Cô ta là một người phụ nữ khôn khéo, vốn đã không muốn sinh thêm một đứa con, sợ ảnh hưởng tới sự nghiệp, bây giờ cô ta đã có đầy đủ lý do đề từ chối sinh con, bởi vì cô ta đã chiếm được thứ mà cô ta muốn, một tờ giấy thỏa thuận ngang nhiên chiếm hữu tài sản của Dung. Dung đau khổ nói “Tôi quỳ gối cầu xin trước mặt cô ta, mong cô ta giữ lại đứa bé này, Sophie đã không còn, nếu sinh đứa bé ra cũng coi như được an ủi. Nhưng mà cô ta không chấp nhận, tôi có cầu xin thế nào cô ta cũng không chấp nhận! Đối với cô ta, danh lợi là trên hết, trong mắt cô ta hiện giờ, tôi còn không bằng một kẻ ăn xin, kể từ khi Sophie qua đời đến giờ, cô ta đã biến mất không còn thấy tăm hơi đâu nữa, công ty cũng đã bị cô ta tiếp quản toàn bộ. Tứ Nguyệt, tôi thua rồi, cuối cùng tôi đã thua rồi, mất hết tất cả rồi…” Tôi khóc lớn, không chỉ là khóc cho Sophie, mà cũng là khóc cho Dung, và khóc cho cả chính mình. Thời gian này có rất nhiều chuyện ngoài ý muốn xảy ra, một mình tôi mệt mỏi đối phó, không nơi dựa dẫm, sợ hãi vô cùng. Tôi không biết sau này còn có thẻ xảy ra chuyện gì nữa, tôi thật sự không biết làm gì. Đặc biệt là Phí Vũ Kiều, ngày đó anh ta giải thích mục tiêu của anh ta là tôi! Tôi không biết lai lịch của anh ta, thì ra màn tiệc đính hôn chính là kế hoạch của anh ta, làm sao mà tôi có thể đoán ra được. Có lẽ mong muốn ban đầu của anh ta là đính hôn với Phương Phỉ, rồi lấy cớ đó để tiến tới gần tôi, nhưng Phương Phỉ đột nhiên chạy trốn khiến anh ta bất ngờ có cơ hội, hơn nữa “Mạc Vân Trạch” lại đột ngột xuất hiện, gương mặt khác nhau, khí chất giống nhau, rốt cuộc bọn họ có liên quan gì với vụ hỏa hoạn kia, trong đầu tôi hỗn loạn vô cùng. Rất nhiều ngày sau buổi đính hôn, trong đầu tôi vẫn không thể xóa mờ được khuôn mặt đó, cả đêm mơ thấy ác mộng, cơm nước không màng, cũng không lên lớp. Diêu Văn Tịch cho là tôi bị bệnh, đã mấy lần muốn đưa tôi đến phòng y tế, tôi nhất quyết không chịu đi. Tôi cảm nhận được, ở một nơi mà tôi không nhìn thấy tựa như có một cái lỗ đen lớn đang không ngừng cuốn tôi vào, mặc cho tôi giãy dụa thế nào cũng không thoát khỏi cái lỗ đen đó. Tôi biết tôi không thể chạy thoát, vụ hỏa hoạn kia chắc chắn sẽ thiêu đốt tôi cả đời, tôi thường nằm mơ thấy mùi da thịt cháy khét, Diêu Văn Tịch ngủ ở giường trên, nói tôi thường xuyên khua tay nói lảm nhảm, kêu to “cháy cháy”, cậu ấy còn hỏi đùa có phải khi còn bé tôi gặp phải hỏa hoạn hay không. Tôi sợ run, không biết trả lời như thế nào. Nhưng tôi biết, sớm muộn gì tôi cũng tan thành tro bụi. Cảm xúc của tôi chưa bao giờ sa sút như thế, mặc dù Dung nói giải quyết xong chuyện bên kia sẽ lấp tức trở về Thượng Hải, nhưng tôi vừa mong ông mau chóng trở về, lại vừa sợ hãi ông trở về, bởi vì tôi còn chưa nói chuyện Phí vũ Kiều với ông, nên nói thế nào đây? Nói tôi đã chấp nhận lời cầu hôn của Phí Vũ Kiều? Hay là nói tôi thay em gái đính hôn với anh ta? Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn Trạng thái Còn TiếpSố chương 48Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Nhan đề truyện như tiếng gọi đến thổn thức lòng người, là tiếng gọi của tình yêu của nỗi nhớ nhung của cả một tấm lòng. Trong tình yêu, đây chính là lời thủ thỉ chân thành, là xuất phát tự trong trái tim, tận trong tâm thức sâu thẳm. Vốn không biết sẽ đi đến đâu, không biết thế nào, nhưng xin hãy cứ tin khiến bạn đọc phải day dứt không yên với những câu hỏi; Bạn đã từng nhìn thấy hoa lê chưa? Một rừng, một biển hoa lê, tuôn rơi như tuyết bay, vẻ đẹp cực hạn như vậy, đời này kiếp này Tứ Nguyệt chỉ từng nhìn thấy một lần, năm ấy cô tám tuổi. Tứ Nguyệt không biết, thiếu niên dịu dàng cô tình cờ gặp gỡ dưới tàng cây lê kia chính là người con trai thứ hai Mạc Vân Hà của nhà họ Mạc, anh trai cùng cha khác mẹ của cô. Vận mệnh xoay vần, sáu năm sau người mẹ chịu nhục tự sát, Tứ Nguyệt lẻn vào nhà họ Mạc, dùng một ngọn nến châm lên hỏa hoạn, nhà họ Mạc bỗng chốc thành phế tích, gây ra thảm kịch ngất trời, mà trong số người chết còn có Mạc Vân Hà… Mấy năm sau, Tứ Nguyệt nhận được một món quà sinh nhật đặc biệt, chính là một ngọn nến, trên tấm thiệp viết cô có còn nhớ trận hỏa hoạn kia không? Mơ Thấy Hoa Nở Điềm Gì ❤️️ Giải Mã Giấc Mơ Chính Xác ✅ Cùng Chuyên Gia Giải Mã Và Tìm Hiểu Bí Ẩn Điềm Báo Đằng Sau Giấc Mơ Thấy Hoa Nở. Nằm Mơ Thấy Hoa Nở Là Điềm GìGiải Mã Chiêm Bao Thấy Hoa NởNằm Mơ Thấy Cây Mai Nở HoaNằm Mơ Thấy Hoa Sen NởNằm Mơ Thấy Hoa Lan NởNằm Mơ Thấy Hoa Nở Rộ Là Điềm GìNằm Mơ Thấy Hoa Đào Nở Rộ Là Điềm GìMơ Thấy Hoa Nở ĐẹpNằm Mơ Thấy Hoa Quỳnh NởMơ Thấy Hoa Nở Rực RỡMơ Thấy Hoa Nở Màu HồngMơ Thấy Hoa Nở Màu ĐỏMơ Thấy Hoa Nở Trên CâyMơ Thấy Hoa Nở Màu TrắngMơ Thấy Hoa Nở Trên MộMơ Thấy Hoa Nở Dưới NướcMơ Thấy Hoa Nở Trong NhàMơ Thấy Vườn Hoa NởMơ Thấy Hoa Nở Đánh Con GìLiên Hệ Giải Đáp Mơ Thấy Hoa Nở Thiên nhiên đã ban tặng cho con người những đóa hoa rực rỡ, đẹp đẽ nhất và hương thơm riêng biệt khác nhau. Đồng thời, hoa là món quà vô cùng ý nghĩa và tình cảm trong những dịp lễ khác nhau. Mỗi loài hoa sẽ mang trong mình những ý nghĩa riêng tạo nên sự đa dạng và phong phú cho cuộc sống. Hoa đẹp nhất là khi những cánh hoa bắt đầu bật ra mang đến những hương thơm ngào ngạt, dịu nhẹ hay thoang thoảng. Hoa thường được con người dùng để trang trí cho căn phòng hay nơi làm đẹp để tăng thêm sự sang trọng, ấm cúng và thoải mái cho căn phòng. Nằm mơ thấy hoa nở, nằm mộng thấy vườn hoa có ý nghĩa gì? Chiêm bao thấy hoa nở đánh con gì? Điềm báo từ giấc chiêm bao thấy hoa nở là gì? Hãy cùng các chuyên gia tìm hiểu chi tiết qua bài viết sau đây. Mời bạn cùng tham khảo nhé. Giải Mã Chiêm Bao Thấy Hoa Nở Mỗi loài hoa sẽ mang những màu sắc, hình dáng, vẻ đẹp và ý nghĩa riêng. Giấc mộng thấy hoa nở cũng sẽ mang những thông điệp riêng, có những điềm báo tốt lành, may mắn nhưng cũng có những điềm báo ngụ ý cảnh báo; nhắc nhở con người về những chuyện có thể xảy ra vào hiện tại và tương lai. Ý nghĩa Giải Mã Chiêm Bao Thấy Hoa Nở sẽ phụ thuộc vào từng chi tiết xuất hiện trong giấc mộng. Nằm Mơ Thấy Cây Mai Nở Hoa Chiêm bao Thấy Cây Mai Nở Hoa điềm báo Mọi khó khăn của bạn rồi sẽ qua để đón mừng thành công sắp tới. Hoa mai luôn biểu trưng cho sự quý phái, giàu có; vì vậy việc nằm mơ thấy hoa mai nở rộ phần lớn báo hiệu điềm lành với chủ nhân. Xem thêm giải mã 🌿Mơ Thấy Cây Cau🌿 Nằm Mơ Thấy Hoa Sen Nở Sen tượng trưng cho vẻ đẹp thuần khiết và trong sáng; đây cũng là quốc hoa của Việt Nam với những phẩm chất vô cùng cao quý và thanh tao. Chiêm bao thấy hoa sen nở rực rỡ cho thấy bạn là một con người có những phẩm chất tốt với vẻ đẹp về ngoại hình và tâm hồn. Vì thế, bạn luôn nhận được sự yêu mến từ mọi người xung quanh. Tiết lộ thêm những điềm báo 👉 Mơ Thấy Mặc Áo Đỏ👈 Nằm Mơ Thấy Hoa Lan Nở Nằm mộng thấy hoa phong lan nở Có rất nhiều điều mới mẻ, vui vẻ đang chờ đón bạn ở phía trước. Chiêm bao thấy hoa lan nở rộ Giấc này là điềm báo tốt cho thấy sự thành công trong cuộc sống và công việc của bạn. Bạn sẽ gặp được vài điều may mắn đến bất ngờ đấy. Xem thêm điềm báo 🌼Mơ Thấy Đi Qua Cầu🌼 Nằm Mơ Thấy Hoa Nở Rộ Là Điềm Gì Chiêm bao thấy hoa nở rộ rực rỡ mang đến ý nghĩa vô cùng may mắn cho người mộng thấy. Trong thời gian sắp tới, bạn sẽ nhận được những vận may bất ngờ có thể giúp bạn thay đổi cuộc sống và tương lai của mình. Mọi cố gắng trong công việc của bạn sẽ gặt hái được thành quả và đây cũng là cơ hội tốt để bạn thể hiện năng lực của mình cho cấp trên. Đồng thời, bạn cũng nên chăm sóc bản thân mình tốt hơn để tránh ảnh hưởng đến công việc cũng như cuộc sống. ⭐ Tìm Hiểu Điềm Báo ⭐ Mơ Thấy Cây Cổ Thụ Nằm Mơ Thấy Hoa Đào Nở Rộ Là Điềm Gì Nằm Mộng Thấy Hoa Đào Nở Rộ Là Điềm Gì? Hoa đào và hoa mai là 2 loài hoa không thể thiếu vào những dịp Tết nguyên đán của dân tộc. Sắc hồng của hoa đào cùng với sắc vàng của hoa mai góp phần điểm tô cho vẻ đẹp của ngày xuân quê hương. Nếu bạn chiêm bao thấy hoa đào nở rộ trong vườn thì cho thấy cuộc sống hạnh phúc, viên mãn của bạn. Mọi người luôn dành cho nhau sự yêu thương, trân trọng và thấu hiểu nhau. Tiết lộ điềm báo 🥰️Mơ Thấy Cây Mía🥰️ Mơ Thấy Hoa Nở Đẹp Trên thực tế bạn sẽ được trông thấy muôn hình, muôn vẻ của thế giới tự nhiên và hoa cũng là một trong những điều tuyệt vời mà mẹ thiên nhiên đã bạn tặng cho chúng ta. Những bông hoa đẹp đẽ khoe sắc cho thế giới chúng ta thêm phần tươi đẹp hơn; cũng vì lẽ đó mà khi chiêm bao thấy hoa nở bạn sẽ thấy những điều tốt đẹp. Nằm Mơ Thấy Hoa Quỳnh Nở Nếu như bạn nằm chiêm bao thấy một bông hoa đang nở; có thể là hoa Quỳnh thì đây là điềm báo về cuộc sống hạnh phúc, tươi đẹp và an nhàn đang đón chờ bạn trong tương lai không xa. Hoa nở cũng giống như cuộc sống mới tươi đẹp chuẩn bị sang trang. Ngoài ra, nếu bạn mộng thấy hoa nở vào buổi đêm điều này lại cho thấy những phẩm chất tốt đẹp trong con người bạn; bạn luôn nghĩ tới người khác với những mặt tích cực nhất, dường như bạn luôn tạo cho người khác một cảm giác yên ổn và an bình. Bật mí bạn 💛Mơ Thấy Chặt Cây💛 Mơ Thấy Hoa Nở Rực Rỡ Chiêm bao thấy vườn hoa nở rực rỡ đây là dấu hiệu báo những thành công trên con đường kinh doanh; đừng quên cố gắng hơn nữa để đạt được mục tiêu mà mình đã đặt ra. Mơ Thấy Hoa Nở Màu Hồng Nằm chiêm bao thấy hoa nở màu hồng báo hiệu bạn đang có người thầm thương trộm nhớ nhưng chưa có cơ hội để giãi bày tình cảm; đường tình duyên của bạn đang khá thuận lợi. Xem ngay ❤️️Mơ Thấy Quả Ổi ❤️️Con Gì Mơ Thấy Hoa Nở Màu Đỏ Nằm chiêm bao thấy hoa nở màu đỏ báo hiệu chuyện tình cảm của bạn không được suôn sẻ; bạn và người ấy đang có những bất đồng và có nguy cơ tan vỡ. Mơ Thấy Hoa Nở Trên Cây Chiêm bao thấy hoa nở trên cây cho thấy bạn sẽ có một cuộc sống sung túc, viên mãn bên những người thân yêu; hãy cảm thấy may mắn vì sở hữu giấc mơ này. Xem thêm giải mã 🌿Mơ Thấy Quả Màu Đỏ🌿 Mơ Thấy Hoa Nở Màu Trắng Ngủ chiêm bao thấy hoa nở màu trắng ngụ ý đến điềm xấu, gia đình bạn sắp có tang sự; bạn nên chuẩn bị tốt tinh thần để đón nhận những điều xấu có thể xảy đến. Mơ Thấy Hoa Nở Trên Mộ Ngủ thấy hoa nở trên mộ khiến bạn lo lắng. Nhưng kì thực đây là một điềm báo lành. Nằm mộng thấy hoa nở trên mộ thì điều này chứng minh rằng bạn là người có rất nhiều những phẩm chất tốt đẹp và luôn mang lại sự may mắn, bình yên cho người khác. Tiết lộ thêm những điềm báo 👉 Mơ Thấy Trái Cây👈 Mơ Thấy Hoa Nở Dưới Nước Chiêm bao thấy hoa nở dưới nước là một điềm lành. Nên bạn hoàn toàn yên tâm với giấc mơ này nhé! Giấc mơ báo hiệu bạn sắp tới đón nhận nhiều tin vui bất ngờ. Mơ Thấy Hoa Nở Trong Nhà Nếu bạn chiêm bao thấy hoa nở ở trong nhà điều này cho thấy gia đình bạn sẽ có tin vui; mọi người đang rất hạnh phúc với những điều mà mình đang có. Cũng vì vậy mà bạn sẽ có một tương lai tốt đẹp có sự hẫu thuẫn của gia đình và người thân, bạn hãy yêu thương và chăm sóc thất tốt cho những người bên cạnh mình. Xem thêm điềm báo 🌼Mơ Thấy Quả Mít🌼 Mơ Thấy Vườn Hoa Nở Khi bạn chiêm bao thấy vườn hoa nở ở ngoài trời vào bạn ngày điều này lại nói lên rằng bạn là người rất tự tin, sức sống của bạn rất mãnh liệt. Bạn luôn mang tới cho mọi người những điều tốt đẹp nhất, cho nên bạn luôn được mọi người trân trọng, yêu quý. Hãy cố gắng để bản thân luôn luôn tốt đẹp bạn nhé. 🦀 Khám Phá Bí Ẩn Điềm Báo 🦀 Nằm Mơ Thấy Trái Cây Chín Mơ Thấy Hoa Nở Đánh Con Gì Không chỉ dừng lại ở việc lý giải ý nghĩa giấc mơ mà còn mang đến cho bạn những gợi ý cực kỳ chất lượng về những con số liên quan đến giấc mơ đó. Cùng tham khảo xem Mơ Thấy Hoa Nở Đánh Con Gì nhé Mơ thấyĐánh con gì, số mấyHoa Nở79 – 83 – 62 Ngoài ra, bạn có thể tham khảo thêm con số tương ứng với các trường hợp mơ thấy màu đỏ khác Mộng thấy hoa nở đánh ngay 79 – 83 – 62Chiêm bao thấy hoa sen nở đánh số 13 – 37Nằm mộng thấy hoa ly nở rực rỡ nuôi cặp 10 – 20Chiêm bao thấy hoa mai nở rộ 58 – 59Ngủ mộng thấy hoa lan nở rộ đánh cặp 77 – 72Nằm chiêm bao thấy hoa dại nở trên sa mạc đánh số trúng đề là 48 – 84 ⭐ Tìm Hiểu Điềm Báo ⭐ Mơ Thấy Hoa Sen Liên Hệ Giải Đáp Mơ Thấy Hoa Nở Nếu bạn cần tư vấn giải đáp thêm về các điềm báo Mộng Thấy Hoa Nở; vui lòng để lại BÌNH LUẬN hoặc LIÊN HỆ bên dưới để các chuyên gia giải mã giấc mơ thông tin bạn chi tiết nhất nhé.

ngoảnh lại thấy hoa nở