Tinh Hà Rực Rỡ, May Mắn Thay - Chương 117. Sáng hôm sau, đội ngũ tiếp tục lên đường, đi được nửa chặng thì Ban thúc phụ đã tỉnh. Thực ra vết thương của ông không quá nặng, chỉ là bệnh tim hồi xưa phát tác, do uống thuốc mang theo nên mới ngủ li bì đến tận bây Truyện Gặp lại sau nam nam với hơn 18098 truyện liên quan kho truyện Gặp lại sau nam nam tổng hợp hay nhất - Trang 1. Nhân cách giết người đã chết sau khi gặp nữ9. Nói cách khác, truyện tập trung vào nhân cách vô tội, nữ 9 yêu là yêu nhân cách này. Nữ 9 là con gái của cai Trước khi cô đi, mẹ đã đưa cho Du Yến Bắc một chiếc chìa khóa dự phòng, sợ rằng Vi Vi có thể gặp chuyện ngoài ý muốn. Nghe thấy âm thanh, Vi Vi bật dậy khỏi giường rồi ném chăn và chạy ra ngoài, dựa vào hành lang liền nhìn thấy một người đàn ông ở tầng dưới đang từ từ đi vào. Bây giờ hắn đang chậm rãi cởi áo khoác của mình rồi treo trên giá áo. M: Trang ơi! Nhi nói em chưa! Cuối tuần này anh về Nha Trang với Nhi đó, nói để em biết chứ ko lại trách anh… T: Nhi nói rồi, mà khi nào anh, em đi về luôn với… M: thật ko đó, đừng xạo anh nha, chiều tối thứ 5 đi… T: để em sắp xếp thử, chắc về cùng anh với Nhi được đó - Ậy, để ngoại nói hết cho mà nghe. Cha cháu sanh tâm theo quân ngụy, may đó! Không thì bà con dòng họ chết hết rồi còn gì! Ngoại sợ cháu dại, cháu theo cha cháu rồi tập cái tánh ngang tàng đó mà mang hại nên ngoại dành cháu lại ngoại nuôi. Thương là một cô gái xinh đẹp luôn có các chàng trai vây quanh, nhưng cô lại lấy chồng khá sớm ở độ tuổi hai mươi hai. Suốt mười năm sống trong hạnh phúc, bỗng một ngày thương bị Hiệp - một người đàn ông xuất hiện trong bữa tiệc cưới của bạn cô, theo đuổi cô một cách cuồng nhiệt. Cùng lúc đó, Thương nhận được tin chồng mình ngoại tình với cô em họ. RsL4lGb. Số chương 103 chương đã bao gồm ngoại truyệnNội dung Đô thị tình yêu, hào môn thế gia, có yêu có hận, gương vỡ lại lành, cuộc sống này có rất nhiều loại cặn bã, cũng có người lười tiền, nhưng cũng có người gạt nhiên cũng có loại người vừa ra tay lại liền muốn mạng người như Kỷ Tùy Châu thì không nhiều năm trước Doãn Ước đã được nếm qua một lần, cho nên thời điểm tên cặn bã họ Kỷ lại đến, cô cắn chặt răng không mở Tùy Châu Doãn Ước, lại hẹn hò nhé?Doãn Ước Biến!Kỷ Tùy Châu, anh thương tổn tôi triệt để, đều dựa vào việc tôi thích anh. Doãn ƯớcTrải qua nhiều năm hận thù gặp Ước “Kỷ Tùy Châu, mắt tôi mù, nhưng tim tôi không mù.”Kỷ Tùy Châu “Vậy thì tôi sẽ khiến trái tim em phải mù đi.” Số chương 103 chương đã bao gồm ngoại truyện Nội dung Đô thị tình yêu, hào môn thế gia, có yêu có hận, gương vỡ lại lành, HE. Trong cuộc sống này có rất nhiều loại cặn bã, cũng có người lười tiền, nhưng cũng có người gạt sắc. Tuy nhiên cũng có loại người vừa ra tay lại liền muốn mạng người như Kỷ Tùy Châu thì không nhiều lắm. Năm năm trước Doãn Ước đã được nếm qua một lần, cho nên thời điểm tên cặn bã họ Kỷ lại đến, cô cắn chặt răng không mở miệng. Kỷ Tùy Châu, anh thương tổn tôi triệt để, đều dựa vào việc tôi thích anh. Doãn Ước Trải qua nhiều năm hận thù gặp lại.REVIEW ĐỪNG NÊN GẶP LẠI Tác giả Tô Lưu Thể loại Hiện đại Tình trạng Hoàn Review bởi Tit Mit - fb/hoinhieuchu Sau một quá trình lang thang không bến đỗ, lại tìm thấy cuốn này. Nghe chừng hứa hẹn đây. Nếu bây giờ bạn gặp lại người yêu cũ bạn sẽ làm gì? Bạn lơ đi hay đi theo người ta? Mở đầu truyện bằng tình cảnh anh chàng Kỷ Tùy Châu bố là chính trị gia tai to mặt lớn, bản thân là ông chủ tập đoàn nhưng chẳng thể nào nói chuyện với phụ nữ quá 2 câu gặp lại người yêu cũ. Những tưởng anh sẽ lơ đẹp người ta thì anh lại tò mò đi theo cô nàng Doãn Ước đó. Anh không ngờ cô bị mù. Và sau đó hình như cuộc sống này có chữ duyên. 2 người đã chia tay trong đau đớn sau 5 năm nhiều biến động lại liên tục gặp nhau. Họ gặp nhau nhưng chẳng ai có ý nghĩ sẽ quay lại với nhau vì giữa họ quá nhiều điều khúc mắc. Em trai Doãn Ước phải đi tù vì đã suýt giết chết em gái của Kỷ Tùy Châu. Đọc đến đây có phải bạn nghĩ màn máu chó lại xuất hiện. 2 người yêu nhau đến chết đi sống lại sẽ đau khổ mà chia tay chứ? Nhưng không tình yêu của 2 người là sự lừa gạt của Kỷ Tùy Châu . Anh tiếp cận cô vì tìm tung tích của Doãn Hàm, trừng phạt Doãn Hàm vì tội lỗi đã gây ra. Anh lừa đẹp cô đến khi cô biết thì vụ tai nạn làm cô mù đã xảy ra. Mọi chuyện của 5 năm trước kết thúc tại đó, không ai còn oán hận và dằn vặt, tình yêu dù lớn cũng chết rồi. 5 năm sau, Doãn Ước sau khi phẫu thuật khỏi mắt đã trưởng thành hơn, biết đắn đo suy nghĩ mọi điều, biết gió chiều nào xoay chiều đó mà tránh được khá nhiều tình huống oái oăm, hoàn toàn không nghĩ mình sẽ quay lại bên cạnh Kỷ Tùy Châu với cương vị trợ lý của anh. Lại càng không ngờ anh có đối xử với mình nữa gần nửa xa, lúc nóng lúc lạnh mà với tâm thế của Doãn Ước hiện nay anh chẳng cần phải chú tâm đến cô chút nào. Phải chăng tình yêu có tiếng nói riêng của mình như câu nam chính nói với em gái của mình "Nếu anh có thể buông bỏ thì đã buông bỏ từ lâu rồi." Tình yêu của 2 người chỉ là một gia vị cho câu truyện bởi mối dây liên hệ xuyên suốt nó chính là vụ án của Doãn Hàm gây ra cho Tùy Ý. Dường như cách đây 5 năm không một ai nghi ngờ sự thật đó nhưng nay nó lại là án oan. 2 người từng bước được dẫn dắt tới gần với vụ án và những bí mật ẩn dấu sau bức màn càng ngày càng nhiều. Phải chăng Trịnh Đạc phó chủ nhiệm khoa mắt đã chữa khỏi cho Doãn Ước chỉ là 1 người theo đuổi Doãn Ước hay đằng sau đó là thế lực không tưởng, là con người không ai ngờ tới. Thân phận của Doãn Ước và Doãn Hàm? Vì sau Doãn Hàm lại bị oan. Tình bạn giữa Kỷ Tùy Châu và Bùi Nam vì sao lại phai nhạt? Vì sao thư ký Diệp lại phản bội. Vô cùng nhiều những con rối bị giật án ban đầu càng tìm hiểu càng thấy mọi chuyện không đơn giản. Vừa lần được manh mối này thì đầu mối khác lại lộ diện, tất cả như dẫn bạn vào mê cung của kẻ chủ mưu cuối cùng. Càng đọc bạn sẽ càng tò mò, càng muốn đọc tiếp. Nói vậy thôi, truyện không phải là không có những điểm chưa tốt. Bạn đọc sẽ thấy hình như tác giả đưa hơi nhiều drama vào trong tác phẩm của mình làm nó hơi không thật. Giọng văn chậm, tình tiết đưa vào ít làm cho người đọc thấy rùng mình ớn lạnh như đọc truyện trinh thám thông vật nữ chính đuối so với nam chính. Nếu đánh giá chắc cuốn này được 3/5 điểm. Đọc ổn nhưng chưa xuất sắc. Review Truyện Đừng Nên Gặp Lại ĐỪNG NÊN GẶP LẠI Tác giả Tô Lưu Thể loại Hiện đại, hào môn, cường thủ, yêu hận tình thù, trinh thám, chơi độc Độ dài 103 chương Tình trạng Hoàn edit Link đọc _______ Giới thiệu truyện Trên đời này, có rất nhiều loại cặn bã. Có người lừa tiền, có người gạt sắc. Nhưng loại vừa ra tay liền muốn mạng người như Kỷ Tùy Châu thì không nhiều lắm. Doãn Ước năm năm trước đã nếm qua một lần, cho nên thời điểm tên cặn bã họ Kỷ lại đến, cô cắn chặt răng không mở miệng. Kỷ Tùy Châu “Doãn Ước, lại hẹn hò nhé?” Doãn Ước “Biến!” Kỷ Tùy Châu, anh thương tổn tôi triệt để, đều dựa vào việc tôi thích anh. Trải qua nhiều năm hận thù gặp lại. Doãn Ước “Kỷ Tùy Châu, mắt tôi mù, nhưng tim tôi không mù.” Kỷ Tùy Châu “Vậy thì tôi sẽ khiến trái tim em phải mù đi.” ____________ Doãn Ước đã cho rằng mình sẽ quên được đoạn tình cảm yêu hận từng có với Kỷ Tùy Châu. Bởi lẽ, chính anh là người đã tàn nhẫn cắt đứt sợi dây yêu thương giữa họ. Và chính anh cũng đã cho cô biết được, để làm trái tim một người tan vỡ thì cần có bao nhiêu độc ác. Năm đó, khi rơi vào lưới tình với Kỷ Tùy Châu, Doãn Ước không hề biết rằng những năm tháng sau này của cô lại là mảnh ký ức tang thương đến vậy. Cô cứ như thế mà yêu anh. Nào ngờ, xoay người một cái chính là đau đớn đến không cách nào thở nổi. Giờ đây, sau 5 năm xa cách, họ đã gặp lại nhau. Anh vẫn là Kỷ Tùy Châu cao ngạo thâm trầm và lạnh nhạt. Nhưng Doãn Ước thì không như lúc trước được nữa. Cái giá cho tình yêu và thù hận của anh là đôi mắt cùng toàn bộ cuộc sống bình yên đã có. Doãn Ước - không thể nhìn thấy ánh sáng. Cô đã phải mò mẫm từng bước đi trong bóng tối, đã từng sợ hãi và sụp đổ khi những biến cố lớn bất ngờ xảy ra. Cuối cùng, người đàn ông mà cô đem lòng yêu thương, người đã cùng cô đi qua đoạn đường thanh xuân tươi đẹp lại là người sẵn lòng biến cô thành quân cờ cho ván bài thù hận của mình. Năm ấy, cô mất đi ánh sáng. Năm ấy, em trai cô vào tù. Năm ấy, tình yêu cô tan vỡ. Năm ấy, cô trở về với trái tim đầy thương tổn và đau đớn. Hóa ra, cô đánh mất tất cả rồi… Bởi, “có những người trên đời, quen là để quên.” * * * * Kỷ Tùy Châu đã cho rằng mình sẽ quên được người con gái ấy. Nhưng đến khi gặp lại mới biết rằng lý trí chỉ đang đánh lừa trái tim anh mà thôi. “Doãn Ước” - mỗi khi cái tên ấy cất lên là lòng anh lại đau nhói. Bởi vì, anh không cách nào quên được, cũng không hề muốn quên đi những yêu thương đã có. Chỉ là, đứng giữa ranh giới tình yêu và thù hận, mỗi bước đi của anh đều là thương tổn dành cho cả hai. Chuyện năm ấy xảy ra như một vết dao rạch vào lòng anh. Bởi em trai cô chính là hung thủ muốn mưu sát em gái anh. Em gái anh may mắn sống sót nhưng đôi chân thì không thể đi lại như trước. Cho nên, tất cả mọi người đều phải trả giá, kể cả Doãn Ước. Và anh đã làm được điều ấy. Anh đẩy cô một cái từ thiên đường xuống địa ngục. Anh biến một cô gái nhỏ hoạt bát vui tươi trở thành một cô gái mù lòa. Thậm chí, anh không hề biết rằng cô ấy đã từng suýt mất mạng… Mọi thứ bị thù hận che lấp mà nào đâu biết sự thật vẫn đang ẩn dấu đằng sau. * * * “Hồi ức như cơn mưa lá phong nhè nhẹ rơi xuống mặt đất.” ** Còn Doãn Ước chính là cơn mưa ký ức của Kỷ Tùy Châu. Gặp lại cơn mưa ấy, anh bỗng nhiên không còn là chính mình. Nhớ nhung. Đau đớn. Chua xót. Và anh nhận ra, cho dù thế nào thì anh vẫn không thể buông tay cô được. Vì thế, nếu đoạn đường kia là bóng tối, hãy cùng nhau nhuộm đen lên thế giới này. Tất cả những lời nói những hành động của Kỷ Tùy Châu bây giờ đều khiến Doãn Ước sợ hãi. Nhưng cô biết được cô cần anh. Vì chỉ có tên anh cùng quyền thế địa vị mà anh đang nắm giữ ở thành phố này mới có thể giúp cô tìm ra được sự thật vẫn đang ẩn dấu đằng sau để giải oan cho em trai và thoát khỏi bàn tay chết chóc của kẻ thù thật sự. Nào ngờ, Doãn Ước lại bị cuốn vào vòng xoáy của những âm mưu đen tối. Mà cô chỉ là quân cờ nhỏ bé dẫn dắt mọi thứ biến chuyển theo. Mỗi người bên cạnh cô đều mang một chiếc mặt nạ giả dối. Người ấy, đang đứng đằng sau thao túng cho câu chuyện thảm khốc này. Người ấy, đang từng bước lấy đi mạng sống của những người bên cạnh cô. Và người ấy, muốn đặt dấu chấm hết cho vận mệnh cùng tình yêu của cô và anh. Người ấy, cứ thế ở bên cô, biết hết tất cả, nghiền nát tất cả, hận thù tất cả. Nhưng cô, lại không hề hay biết. Liệu Kỷ Tùy Châu có thể khám phá ra những bí mật trong bóng tối đó và bảo vệ cho Doãn Ước được hay không? Khi mà đôi lúc anh đã để cho thù hận che mờ đôi mắt cùng lý trí của mình? Tình yêu này, đi đến tận cùng có chăng là bi kịch? Mời các bạn theo chân Doãn Ước và Kỷ Tùy Châu khám phá những âm mưu được dấu đằng sau và đem ra ánh sáng nhé ^^giống truyện cinderella 12 giờ * * * Nội dung truyện “Đừng nên gặp lại” thuộc motif khá quen thuộc của yêu hận tình thù nhưng vẫn rất thu hút và đáng đọc. Ban đầu khi đọc truyện hẳn mn sẽ nghĩ truyện rất ngược nhưng tin mình đi là không hề nhé. Bởi những phân đoạn ngược đều chỉ là chi tiết được nhớ lại qua hồi ức và không gây cảm giác nặng nề chút nào. Còn ở phần hiện tại thì mình cảm nhận được là nam chính hối hận và muốn bù đắp lại tất cả cho nữ chính dù khi ấy sự thật về biến cố năm xưa vẫn chưa được sáng tỏ. Cho nên, chính là sủng ngầm đấy ạ. Bởi Kỷ Tùy Châu là một người thâm trầm cao ngạo và có phần thủ đoạn độc ác. Anh ấy có thể từng bước lột da róc thịt bạn mà không hề để cho bạn thấy bất kì con dao nào. Tỷ như khi có người muốn gài bẫy anh thành tình một đêm để leo cao. Anh đã chẳng ngần ngại vờ đồng ý rồi ném ả ta cho một người đàn ông khác rồi phủi phui rời khỏi. Sau đó thì hủy đi tất cả mọi thứ của cô ta mà không chút do dự nào. Lại tỷ như có người vì muốn chiến thắng trận đấu tenis với anh mà gây thương tổn cho Doãn Ước, anh đã cố tính đánh bóng cho tên kia lệch mũi phải phẫu thuật cả đêm… Cuối cùng, sau những việc xấu anh làm thì anh chỉ thản nhiên bảo vô tình thôi ạ v v Tình cảm anh dành cho Doãn Ước rất chân thành và sâu đậm, sợi tơ yêu thương ấy đã được dệt nên qua những năm tháng dài. Đáng tiếc, biến cố lớn xảy ra khi ấy đã biến anh thành người tàn nhẫn với tình yêu của chính bản thân mình và gây nên những sai lầm không đáng có. Cũng may, khi trở về và gặp lại nhau anh đã bù đắp lại tất cả và đem cô trở về bên cạnh. Vì Doãn Ước chỉ là một cô gái bé nhỏ, đem trọn trái tim yêu dâng cho anh mất rồi. Vậy nên, nếu bạn đã chán với những câu chuyện chuyên sủng ngọt ngào thì hãy nhảy hố “Đừng nên gặp lại” để tìm chút sủng trong ngược và cùng khám phá những bí ẩn đằng sau nó nhé. Đảm bảo, bạn sẽ bất ngờ giống truyện nàng dâu cực phẩm khi chiếc mặt nạ của tên ác quỷ ẩn dấu được tháo xuống đấy ạ ^^ Mời các bạn đón đọc Đừng Nên Gặp Lại của tác giả Tô Lưu. Nội Dung Truyện Đừng Nên Gặp Lại Số chương 103 chương đã bao gồm ngoại truyệnNội dung Đô thị tình yêu, hào môn thế gia, có yêu có hận, gương vỡ lại lành, cuộc sống này có rất nhiều loại cặn bã, cũng có người lười tiền, nhưng cũng có người gạt nhiên cũng có loại người vừa ra tay lại liền muốn mạng người như Kỷ Tùy Châu thì không nhiều năm trước Doãn Ước đã được nếm qua một lần, cho nên thời điểm tên cặn bã họ Kỷ lại đến, cô cắn chặt răng không mở Tùy Châu Doãn Ước, lại hẹn hò nhé?Doãn Ước Biến!Kỷ Tùy Châu, anh thương tổn tôi triệt để, đều dựa vào việc tôi thích anh. Doãn ƯớcTrải qua nhiều năm hận thù gặp Ước “Kỷ Tùy Châu, mắt tôi mù, nhưng tim tôi không mù.”Kỷ Tùy Châu “Vậy thì tôi sẽ khiến trái tim em phải mù đi.” Diệp Hải Thần đi rồi, Kỷ Tùy Châu bận bù đầu. Lúc Doãn Ước chưa mang thai, cảm thấy được bản thân dù có em bé, hẳn cũng là người tính cách độc lập tự do không lệ thuộc vào ai. Không ngờ một hôm đi ra ngoài dạo phố mua đồ cho cục cưng với Bạch Lục, đi một hồi đột nhiên bắt đầu đa sầu đa cảm. Bạch Lục ngồi đó xem bộ dạng gặp “báo ứng” của cô, nhớ thời gian đầu Bạch Lục mang thai, Doãn Ước còn từng phàn nàn cô cảm xúc thường xuyên lên xuống thất thường. Tốt rồi, giờ đến lượt bản thân rồi. – Không phải xe đẩy quá nặng, đẩy không thuận tay thôi mà, trở về nói lão Kỷ mua cho em cả tiệm xe đẩy trẻ em luôn, muốn xe nào có xe đó. Được rồi, đừng buồn nữa. Doãn Ước cầm chai nước khoáng, cùng ngồi xuống ghế trong trung tâm thương mại nghỉ ngơi. Cô thấy Bạch Lục bên cạnh há miệng hút trà sữa, bèn hỏi – Giờ chị uống trà sữa được rồi à? – Thì nó cai sữa rồi mà. – Không muốn ti nữa à? – Vậy thì không phải. Bị tắt sữa, không thấy sữa về. Em nói xem, có con nhỏ sao lại phiền phức như vậy? Doãn Ước lườm cô – Chị cảm thấy hiện tại thảo luận vấn đề này với em có thích hợp không? Cô đã mang thai, nói mấy điều hại khi có thêm trẻ con hữu dụng à, cô cũng không thể bỏ đứa con này. – Cũng đúng, có lý- Bạch Lục nghĩ, uống một hơi hết sạch ly trà sữa. Hình như cảm thấy vẫn chưa đủ, cô đứng lên định đi mua thêm ly nữa, lại bị Doãn Ước ngăn cản. – Chị uống ít thôi, tất cả đều có chất phụ gia còn ngọt như vậy, chị không sợ mập à. Bạch Lục lắc cái eo nhỏ – Sợ cái gì, bà đây đã ly hôn rồi, còn sợ chuyện này à. Logic này hình như không đúng lắm nha, ly hôn rồi chẳng phải càng nên chú ý giữ dáng hay sao, như vậy mới có thể có mùa xuân thứ hai chứ. Vừa nói đến đây, sắc mặt Bạch Lục liền trầm xuống, nghiến răng mắng Bùi Nam – Tên ôn thần đó, có hắn ở đây chị làm gì có mùa xuân thứ hai được. – Chú ý hình tượng, hình tượng. Trước kia Bạch Lục chính là một mỹ nhân nổi tiếng khí chất nha. – Hiện giờ bà đây không có hình tượng, Doãn Ước em chỉ chị đi, miếng da trâu này rốt cuộc phải làm sao mới hất văng đi được. Nói đến đây quả thật Doãn Ước muốn cười. Đúng vậy, Bạch Lục đã ly hôn với Bùi Nam rồi, nhưng Bùi Nam này đúng là một người khó tưởng tượng, da mặt dày hơn cả tường thành. Trước mặt vừa mới nhận giấy ly hôn xong, sau lưng liền ráo riết bám đuôi đeo đuổi lại vợ trước. Bạch Lục bị anh làm cho trở tay không kịp, lúc đầu cũng không biết nên phản ứng thế nào. Chờ sau khi hiểu ra mới ngạc nhiên phát hiện, năm trăm mét xung quanh cô, đã không có người đàn ông nào dám bén mảng đến gần. Ngẫm lại cũng đúng, người đàn ông cao to đẹp trai như Bùi Nam, cả ngày cứ bày ra bộ mặt bức người như thể thứ ông đây có là tiền, lúc nhìn người khác trong mắt toát ra cái vẻ vĩnh viễn đều là đây là người phụ nữ của tôi, các người ai cũng đừng mơ chạm vào, cô ấy còn sinh con trai cho tôi, vậy thì còn có người đàn ông nào dám theo đuổi Bạch Lục nữa. Tức đến độ Bạch Lục suýt nữa xé xác anh ta ra. Nhưng da mặt Bùi Nam cực dày, như thể tới đi tới đi, đến xé anh đi, để con không có cha đi, làm Bạch Lục không thể nào xuống tay được. – Thật giống như đối mặt với bãi cứt chó, em đánh hay là không đánh thì tốt đây? – Làm gì có ai nói chồng trước của mình, cha của con mình, như chị chứ- Doãn Ước hết ý kiến. – Anh ta chính là con chó bất lương. – Vậy cũng là do sức hút của chị, mới hấp dẫn được một… con chó gì đó như vậy. Nói tóm lại một câu, Bạch Lục ly hôn Bùi Nam nhưng không ra khỏi nhà, tuy rằng Bùi Nam dọn ra ngoài sống, nhưng lúc cao hứng liền chạy về nhà. Người ta nói thăm con, mình cũng không thể đuổi anh ta ra ngoài mà. Mấu chốt chính là thằng bé đặc biệt bám ba, mỗi lần vừa thấy ba liền cười to. Cho dù vẫn chưa biết nói, nhưng hai chữ “ba ba” vẫn gọi rất thuần thục. Mỗi ngày lúc Bạch Lục ở nhà, liền có thể nghe thấy thằng bé nhà cô ở đó kêu “ba ba, ba ba” như đọc thần chú không để cô yên. Nhìn muỗng cơm kêu ba, nhìn đống nước tiểu cũng kêu ba, có lần ăn không tiêu nôn ra, còn nhìn cả bãi nôn của chính mình kêu “ba ba”. Báo hại Bạch Lục và người làm vừa thấy ghê vừa thấy buồn cười. Không thể không thừa nhận, tình cảm giữa con trai và ba nó là vừa sinh ra đã sẵn có, đương nhiên Bùi Nam rất cưng con, quả thực muốn gì được nấy. Đôi khi Bạch Lục cảm thấy anh ta cưng chiều con hơi quá, sẽ kêu anh tiết chế lại. Bùi Nam liền nhìn cô nói – Con người anh là vậy đó, thích ai sẽ đối tốt với người đó vô điều kiện, với em cũng như vậy. Bạch Lục liền muốn đuổi anh – Chuyện trước kia anh đánh tôi chắc quên rồi nhỉ. – Vậy em cứ đánh trả lại anh đi, muốn đánh thế nào cũng được. Có cần dao không, cho em đâm hai nhát cũng được. Biến thái hả? Bạch Lục hoàn toàn hết cách với anh. Doãn Ước khi kể chuyện này với Kỷ Tùy Châu còn không quên thêm mắm dặm muối. Kỷ Tùy Châu tuy rằng bực Bùi Nam từng phản bội mình, nhưng với sự trơ tráo đó lại không xuống tay ngoan độc được, cuối cùng chỉ có thể cười cười mắng một câu – Mặt dày. Doãn Ước lại cảm thấy hứng thú với hướng đi của Bùi Nam sau khi rời khỏi Thịnh Thế. – Kinh doanh, buôn điện thoại, nói muốn tiến vào thị trường điện thoại di động này, dự định trong vòng năm năm sẽ đạt được vị trí thứ năm trong thị trường cả nước, chí hướng rộng lớn. Mục tiêu này có chút vượt khỏi dự kiến của Doãn Ước. Thịnh Thế chủ yếu kinh doanh bất động sản, bởi vì trong cả nước đã đầu tư không ít chuỗi rạp chiếu phim, cho nên cũng bắt đầu qua lại với giới giải trí. Nhưng hạng mục thông tin như điện thoại di động này lại chưa từng làm qua. Bùi Nam nghĩ thế nào là làm ngành này nhỉ? – Thì do sở thích cá nhân của anh ta. Mặt khác có thể cũng không có ý muốn cạnh tranh với anh. Anh ta cũng biết, cướp miếng ăn từ chỗ anh sẽ không có kết cục tốt. Lúc Kỷ Tùy Châu nói mấy câu này, vẻ mặt vừa hống hách vừa khó ưa, khiến Doãn Ước không khỏi đưa tay nhéo mặt anh. Người đàn ông này sao mãi xấu tính như thế vậy chứ. – Sau này khi con chào đời, nhất định phải giáo dục nó thật tốt, tuyệt đối không nên giống ba nó. Kỷ Tùy Châu không vui – Giống anh thì sao? Chỗ nào không tốt, có người bạn nào của em khi gặp anh mà hai mắt không phát sáng chứ hả? – Quá mức kêu ong gọi bướm rồi, điểm này cũng rất không tốt. – Vậy em giúp anh thu dọn đi, để anh đừng quá đẹp trai nổi bật thế này. Doãn Ước chịu thua anh luôn, sao lại có người như thế nhỉ, Kỷ Tùy Châu trước kia rõ ràng không phải như vậy mà. Trước giờ anh tự cho mình là rất giỏi, không thích nói chỉ thích nghe, cũng không khoe khoang. Mượn lời của Hà Mỹ Hi đến hình dung anh, anh chính là một “ông cụ non” lắm tiền. – Nhàm chán, anh thật nhàm chán. Tưởng tượng giờ Kỷ Tùy Châu biến thành thú vị như thế, Hà Mỹ Hi lại không thấy được, Doãn Ước liền không khỏi thấy thương cảm. Sau khi từ Australia trở về, cuối cùng cô cũng đã biết hết toàn bộ chân tướng từ miệng của Kỷ Tùy Châu. Không ai ngờ, người năm đó có ý định giết Tùy Ý, lại có thể là Hà Mỹ Hi. – Cô ấy có một hộp thư cá nhân, tên người dùng là vần ghép của mẹ cô ấy, mật mã chính là thứ tự từng chữ cái có trong tên của mẹ cô ấy trong bảng chữ cái, 262412. Xem ra cô ấy có tình cảm rất sâu đậm với mẹ mình. Doãn Ước vô cùng kinh ngạc khi Kỷ Tùy Châu có thể tìm ra được hộp thư cá nhân như vậy. – Là có đề cập trong cuốn sổ của cô ấy à? Điều này không có khả năng, mấy lần cảnh sát lật xem muốn nát, nếu có trong đó chắc chắn đã tìm ra từ lâu rồi. Kỷ Tùy Châu cầm một cuốn sổ ghi chép của Hà Mỹ Hi đưa cho cô xem – Chỗ này, chỗ này, còn có chỗ này. Gần như mỗi lần nhắc đến mẹ mình, đều dùng lời lẽ yêu thương sâu sắc, nhưng lại không hề nhắc đến ba, cũng rất hiếm khi nhắc đến em trai. Nhìn ra được, ở nhà cô ấy cũng như mẹ mình, là người không được tôn trọng. Cô ấy từng viết, nói có một bí mật gì đó muốn nói với mẹ. Nhưng Trương Tú Lệ lại không biết được chuyện gì, cho nên anh đổi cách nghĩ. Em xem trang cuối cùng này đi, cô ấy nói, mẹ, con để bí mật này vào trong chiếc hộp thuộc về riêng mẹ, có lẽ mẹ mãi mãi không mở nó ra, nhưng con biết chúng đều ở trong đó. Lúc này Doãn Ước mới hiểu ra, chiếc hộp mà Hà Mỹ Hi nói, là ám chỉ hộp thư điện tử. – Anh sai người thử dùng vần ghép của Trương Tú Lệ tra tất cả các hộp thư trên server trang web, đều không có kế quả. Cuối cùng có một trang web dành cho thanh thiếu niên không mấy thịnh hành, nhưng lại được những người thời thượng yêu thích. Trang web kia xưng hô bằng nickname, anh ở đó tìm được hộp thư đăng ký của Hà Mỹ Hi. Nội dung bên trong cũng không nhiều, chỉ có một email tự viết cho bản thân, chính là về vụ án năm đó, cô ấy trình bày rõ ràng chân tướng ở bên trong. Kỷ Tùy Châu cân nhắc rất lâu, không chịu nổi khi Doãn Ước cầu xin, mới in email này ra cho cô xem. Bí mật phủ bụi nhiều năm, cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng. Hà Mỹ Hi đến thành phố B kiếm sống, năm đó cũng thuê phòng trong khu chung cư ấy. Đó là ngày xui xẻo nhất trong đời cô, bởi vì vô tình bị cuốn vào vụ án đó, gần như đã thay đổi toàn bộ cuộc sống của cô. Đời cô lần đầu tiên bị một người xa lạ uy hiếp, gặp phải khiếp sợ lớn nhất trong đời. Vì để giữ mạng, cô bị ép phải cắt ngón tay út của Tùy Ý, dùng khăn lụa bóp chết cô ấy. Chỉ là hết cách rồi, cô rất sợ hãi rất khẩn trương, cuối cùng không thành công. Lúc làm chuyện này, đầu óc cô trống rỗng. Nhưng lúc cô viết email này, lại rõ ràng ý thức được một sự thật là bản thân có thể sẽ chết. Chỉ là người đó không giết cô, cô thậm chí còn không nhìn rõ mặt người đàn ông đã tha cho cô, điều này vượt khỏi dự đoán của cô. Nhiều năm sau đó, cô luôn quan tâm đến chuyện này, biết cô gái đó không chết, còn biết có anh chàng đã trở thành kẻ chịu tội thay cô, bị cảnh sát truy nã, thậm chí còn ngồi tù. Cô không có dũng khí nói chuyện này, bởi vì cô cảm thấy một khi lên tiếng, người đàn ông bí ẩn kia sẽ lại tìm thấy cô. Cho dù cô chuyển nhà, thậm chí dọn khỏi thành phố này hay ra khỏi đất nước này, tên đàn ông như đêm đen bóng tối đó vẫn có thể tìm được cô một cách dễ dàng. Cô không biết hắn, lại có cách ý ăn sâu bén rễ như thế về hắn. Người này rất đáng sợ. Biện pháp duy nhất cô có thể nghĩ đến, chính là lợi dụng Chung Vi để lan tỏa chuyện này ra ngoài. Chỉ là Chung Vi chết, chuyện này cũng không sáng tỏ được, không ai có thể giúp Doãn Hàm lật lại bản án. Cô phải sống trong sợ hãi và tự trách vĩnh viễn. Cho đến lần nọ, ở thành phố H, cô lần nữa đụng phải Trịnh Đạc. Gần như vừa thấy mặt, cô nhận ra người đàn ông này ngay, hắn giả trang nho nhã mấy dịu dàng mấy, cũng không che giấu được sự biến thái thích máu bẩm sinh đã ăn sâu vào trong xương tủy hắn. Hà Mỹ Hi vĩnh viễn ghi nhớ ánh mắt kia. Cô đã viết đoạn cuối cùng như vậy trong email, cô đi tìm người bạn làm trong khách sạn, nhờ anh ấy cắt máy quay ở tầng mười. Cô muốn ra tay trước, lôi người đàn ông trong thế giới của riêng cô ra ngoài. Cô đã nói kế hoạch này cho người bạn trai của mình, Phương Thành Tựu. Email bỏ dở, cô vĩnh viễn không có cơ hội trở về. Người đó và cô đều đi rồi, mãi mãi không về nữa. Lời tác giả Nội dung email tôi sẽ không viết cụ thể ra đây, rất ngược rất bi kịch. Còn có người mất tích này tôi cũng sẽ không viết tiếp nữa, đó là tôi muốn cho cô ấy một kết quả tốt nhất. Bởi vì viết tiếp, chứng tỏ cô ấy thật sự đã chết. Phải chết, tại sao tôi lại phải viết một câu chuyện buồn như thế, tôi thật ghét bản thân mình. Ở ngoại truyện cuối cùng, tôi sẽ kể về lần đầu tiên lão Kỷ và Tiểu Doãn quen biết nhau cho mọi người xem, sẽ rất ngọt ngào. Cách ăn mặc của Sandy hôm nay có phần trẻ trung. Lúc chị còn đi học từng tham gia đội văn nghệ, con gái thời đó thịnh hành để tóc đen duỗi thẳng, mặc váy dài đơn giản, trang điểm nhạt, nhiều lúc lên sân khấu còn để mặt mộc không chút phấn son, lại đẹp rất thanh thuần. Hôm nay phong cách của Sandy không khác lúc đó là bao. Chỉ là tuổi tác đã lớn, không thể “cưa sừng làm nghé”, chị búi tóc lên, chọn chiếc váy nhẹ, chân mang đôi giày đế bằng, trông rất khí chất. Chị ngồi trong tiệm bánh ngọt ven đường Văn Lâm, lặng lẽ chờ đợi một người. Nơi này trước kia cũng là tiệm bánh ngọt, nhưng cũng đã hơn hai mươi năm rồi, đã sớm đổi chủ mới, phong cách khác hẳn trước kia. Thứ duy nhất giống nhau chính là, khách hàng của tiệm đều là người trẻ chưa đầy hai mươi tuổi, những cặp tình nhân vô cùng ân ái. Trước kia, Sandy thích nhất là kéo Diệp Hải Thần đi ăn đồ ngọt. Diệp Hải Thần không thích đồ ngọt, mỗi lần đều gọi một ly nước rồi ngồi nhìn chị ăn. Vì thế chị dỗi, vờ tức giận không để ý đến anh, chỉ để ép anh phải gọi một cốc đậu đỏ nghiền để cùng ăn với mình. Diệp Hải Thần lúc nào cũng tốt tính mỉm cười, hoặc nói mấy câu êm tai dỗ dành chị, nhưng vẫn cứ gọi một ly nước. Chị hỏi anh tại sao không ăn đồ ngọt, Diệp Hải Thần đáp – Không có thứ gì ngọt ngào hơn nụ cười của em, anh nhìn em là đủ rồi. Đó là một Diệp Hải Thần chỉ có chị được nhìn thấy. Anh sau này hờ hững xa cách, cho dù mỉm cười, đối nhân xử thế cũng vẫn duy trì khoảng cách khách sáo. Sandy thật muốn tìm về anh của ban đầu. Chị gọi một ly cà phê, chậm rãi bỏ đường, lúc thêm viên đường đầu tiên, chị nghĩ nếu lúc này Diệp Hải Thần xuất hiện, chị sẽ chạy ào đến ôm chầm lấy anh, để xem mặt anh có đỏ lên hay không. Kết quả bỏ viên đường vào, khuấy đến tan hết, Diệp Hải Thần vẫn chưa thấy đâu. Sandy xem đồng hồ, cách lúc hẹn còn đến nửa tiếng, chị cười thầm mình sự nóng vội của mình. Bên cạnh có đôi tình nhân đang yêu tha thiết, người nam đang đút bánh cho cô gái, xưng hô như cưng à anh yêu em yêu thi nhau thốt ra, Sandy nhìn mà phát ngán. Người nam nói nhiều lời âu yếm như vậy, cô gái còn có thể ngồi ăn ngon lành, đúng là khiến người ta bội phục mà. Sandy thấy họ, mới phát hiện mình đúng là già rồi. Bao nhiêu năm rồi chị chưa từng nói lời yêu thương với ai, cũng không có ai nói những lời đầy tình cảm mà rỗng tuếch như vậy với chị. Những người đàn ông chị từng gặp, ai cũng rất trực tiếp. Họ sẽ nói “anh yêu em”, sẽ nói “em gợi cảm quá”, sẽ trực tiếp bế chị vào phòng làm tình, nhưng lại không nói mấy lời buồn nôn. Mục đích của họ rất rõ ràng, thứ họ muốn là tình dục, là hưởng thụ bằng cảm quan, chứ không phải dốc hết tâm sức đi yêu một người. Sandy cũng từng giống họ, chị dần biến thành một người không thích yêu. Cho đến khi gặp lại Diệp Hải Thần, tế bào tình yêu trong cơ thể chị mới sống lại lần nữa. Chị thật sự rất muốn yêu điên cuồng một lần. Người nam đang dỗ dành cô bạn gái, sau khi ăn hết bánh ngọt anh ta lại gọi một phần thịt bò, lần này đến lượt cô gái đút người nam ăn thịt. Phục vụ đi ngang qua dường như có cùng cảm giác với Sandy, lúc nhìn chị không khỏi cười cười, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ. Càng nhìn, vẫn không thể nào miễn dịch được. Sandy cũng cười với cô, sau đó chị mới phát hiện ra, trong tiệm có rất nhiều người, hình như chị là người lớn tuổi nhất. Tiệm bánh ngọt gần trường đại học, hiếm khi gặp được người lớn tuổi thế này. Nhưng Sandy không quan tâm, chị cũng hệt như mỗi một cô gái mơ mộng ở đây, tâm trạng lên xuống có chút kích động không tan được. Chị bắt đầu bỏ viên đường thứ hai vào cà phê, chị cố ý bỏ thật chậm, lúc khuấy trong lòng không ngừng đếm số. Chị nói với mình tới số năm trăm sẽ ngẩng đầu, xem Diệp Hải Thần có vào hay không. Nhưng đếm một hồi lại nhầm, nhất là bên cạnh có người cứ làm nũng, luôn cắt ngang suy nghĩ của chị. Cho nên cuối cùng đếm tới số năm trăm cũng mất hơn mười phút, Sandy lại nhìn đồng hồ, đã qua thời gian chị hẹn với Diệp Hải Thần rồi. Đã qua mười phút, nhưng Diệp Hải Thần vẫn chưa đến. Sandy nghĩ chẳng lẽ người này thật sự muốn chị đợi một tiếng hay sao, vậy không khỏi quá nhỏ mọn rồi. Nhưng vậy thì có làm sao, chị cam tâm tình nguyện chờ anh, một tiếng thôi mà. Đường trong cà phê càng thêm càng nhiều, đến cuối cùng Sandy quên mất mình đã bỏ vào bao nhiêu viên đường. Chị bưng lên uống một chút, cà phê vừa đắng lại vừa ngọt khiến cổ họng khó chịu, suýt nữa không nhịn được nhổ ra ngoài. Diệp Hải Thần vẫn chưa đến, cách thời gian đã hẹn đã qua mấy giờ, tâm trạng vốn bình lặng của Sandy bắt đầu trở nên kích động. Chẳng lẽ anh ấy nhớ nhầm chỗ hẹn? Sandy lấy điện thoại ra gọi cho đối phương, điện thoại có đổ chuông, nhưng không ai bắt máy. Reo một hồi chị cúp, đặt điện thoại lên bàn. Chị đang đợi, đợi anh gọi lại. Nhưng màn hình không sáng, điện thoại cũng không reo. Sandy thất vọng. Cà phê khó uống quá, chị lại xem thực đơn muốn gọi món khác. Đột nhiên điện thoại reo, Sandy giật mình, đặt thực đơn xuống nhận máy. Nhận máy quá nhanh đến nỗi không kịp xem là ai gọi tới, nghe được tiếng Tiểu Kim, sự thất vọng trong lòng chị càng nhiều, ngay cả đáp cũng lười đáp, nói thẳng một câu “không rảnh” liền cúp máy! Rốt cuộc Diệp Hải Thần có nhớ cuộc hẹn hôm nay không? Chị lại gọi điện, nhưng vẫn không ai tiếp. Nghĩ mà nổi nóng, Sandy gửi tin nhắn cho anh. Viết rất dài, đều là mấy lời oán giận, cuối cùng lại không gửi đi, xóa hết, lại cẩn thận soạn một tin nhắn dò xét, do dự rất lâu mới gửi đi. Dù sao họ cũng không giống trước kia, còn không tính là quan hệ bạn bè trai gái, chị không thể làm bậy. Chị rất sợ dọa anh chạy mất. Tin nhắn gửi đi như đá chìm đáy biển, không có hồi đáp. Sandy đột nhiên cảm thấy, mình ngồi đây rất xấu hổ, giống như ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào người chị. Một phụ nữ bốn mươi tuổi không ai đi cùng, đang ở chỗ này ngây ngô ảo tưởng tình yêu của mình. *** Lúc Doãn Hàm đến sân bay, Diệp Hải Thần đã đổi xong thẻ đăng kí. Trong tay anh cầm một chiếc vali tùy thân, đang điền phiếu xuất cảnh trước giờ khởi hành. Doãn Hàm đi tới lấy hộ chiếu của anh xem, trong mắt hiện lên ý cười ranh mãnh. – Lần này anh lại đến nước nào? – Tự mình không xem được à? – Tiếng Anh không tốt, không biết. Đó là quốc gia thế nào, ở châu Âu à, có phải nhỏ đến độ chỉ có vài người không? Diệp Hải Thần giật lại hộ chiếu, lật số hộ chiếu của mình ra điền vào đơn. Doãn Hàm liền cười anh – Nhiều hộ chiếu quá nên không nhớ được à, người như anh cũng có lúc quên chuyện thế này sao? Hộ chiếu của Diệp Hải Thần ít nhất cũng đầy hai ngăn tủ, Doãn Hàm luôn cảm thấy mỗi lần anh chỉ tiện tay lấy đại một cuốn, thậm chí bản thân cũng không thèm nhìn kỹ. Sau đó mua vé máy bay đi đến nước nào đó. – Lần này đi mấy ngày? – Không biết. – Đó không phải phong cách của anh nha- Doãn Hàm khá bất ngờ. Trong ấn tượng, Diệp Hải Thần vô cùng coi trọng sự nghiệp, thỉnh thoảng nghỉ phép đi du lịch, nhiều nhất không quá năm ngày sẽ trở về. Trước khi xuất phát anh luôn mua vé khứ hồi, hơn nữa kiểm tra thời tiết, tránh để lỡ thời gian quay về công ty làm việc. – Tôi nghỉ việc rồi. Doãn Hàm ngẩn người. – Tại… tại sao? – Không muốn làm nữa, lớn tuổi rồi muốn nghỉ ngơi. – Anh mới bao nhiêu tuổi đâu. – Tuổi cơ thể tôi đã lớn lắm rồi. Sắc mặt Doãn Hàm khó coi, giật lấy tờ đơn của đối phương – Thực sự phải đi à? – Vé máy bay cũng mua rồi, không đi thiệt hại cậu bồi thường à? Doãn Hàm nghèo rớt mồng tơi. Nhưng mặc dù anh ta có tiền, cũng không phải vấn đề tiền vé máy bay cỏn con này. Cuối cùng anh cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc. Diệp Hải Thần phải đi, hơn nữa sau này không định quay về. Anh đã bỏ mặc Thịnh Thế, bỏ mặc hết thảy, lẻ loi một mình rời khỏi thành phố này. Nhưng sau này anh tính toán thế nào? – Cái danh phiêu bạt chân trời này có hơi lạ. Hoặc giống như người ta thường nói, ngao du thế giới. Có lẽ ngày nào đó sẽ gặp được tên xấc xược nào đó giống cậu thì sao. – Vậy anh sẽ cứu người đó chứ? – Cứu hay không phải xem tâm trạng đã. Diệp Hải Thần thấy mình cũng chẳng phải người tốt gì. – Tại sao đột nhiên phải chạy trốn chứ. Chồng của chị tôi… Tôi nói là Kỷ Tùy Châu biết anh muốn đi không? – Đương nhiên là biết. – Anh ta không hỏi lý do à? Kỷ Tùy Châu thực sự không hỏi. Đây đúng là nằm ngoài dự kiến của Diệp Hải Thần. Lúc anh bán cổ phần công ty xong đi gặp Kỷ Tùy Châu, anh trình bày mình muốn nghỉ việc, anh ta không hề bất ngờ cũng không hoang mang, sắc mặt rất bình tĩnh, chỉ nói với anh một chữ “OK”. Là bởi vì tâm ý tương thông sau nhiều năm sóng vai tác chiến, hay anh ta đã sớm đoán được gì đó, cảm thấy may mắn vì khoai lang nóng phỏng tay như anh cuối cùng cũng đi rồi? Diệp Hải Thần đến cuối cùng vẫn không hỏi ra miệng. – Vậy bạn gái anh phải làm sao? Diệp Hải Thần vừa quay đầu, ánh mắt không biết nhìn về nơi đâu. Trước mặt có cô gái tóc vàng xinh đẹp đi ngang qua, anh nhìn người ta từ trên xuống dưới một lần. Cô gái nọ nhận thấy ánh mắt của anh, trả về một nụ cười gợi cảm. Lúc anh nói chuyện, giọng rất lạnh – Tôi không có bạn gái. Không có. Bạn gái của anh đã chết rồi, hai mươi năm trước đã chết trên giường người đàn ông nào đó. Anh có thể thôi miên người khác, làm cho người khác nghĩ rằng bản thân nhìn thấy được hiện trường giết người phân xác kia. Nhưng anh không có biện pháp tự lừa đối mình, xem chuyện đó chưa từng xảy ra. Có vài chuyện giống như đọc sách vậy, đã lật sang trang rồi sẽ không muốn đọc lại. Quá khứ thì chỉ nên ở lại quá khứ mà thôi, còn tương lai cuối cùng vẫn thuộc về tương lai. – Vậy anh còn yêu chị ấy không? Diệp Hải Thần mỉm cười không đáp, đưa tay vỗ vai Doãn Hàm. – Bảo trọng. Nói xong, anh xoay người bước đi. Doãn Hàm đuổi theo sau, giữ anh lại – Anh đợi đã, ít nhất cũng phải nói với tôi, tại sao phải đi? Tôi muốn lý do thực sự. Diệp Hải Thần gỡ tay anh ra, như cười như không – Doãn Hàm, giờ cậu không sợ tôi nữa à? Doãn Hàm không dám nhìn vào mắt anh, lặng lẽ quay mặt đi – Còn sợ. – Vậy cậu còn dám đuổi theo tôi không buông? – Tôi thực sự chỉ muốn biết nguyên nhân. – Tôi đã sớm nói với cậu rồi, tôi không phải người tốt. Tôi cứu các người, tôi cũng thành tội phạm. Cậu không cần nhớ tôi, về sau coi như chưa từng gặp người như tôi mới tốt, biết chưa? Doãn Hàm cái hiểu cái không, có lẽ trước nay anh chưa từng hiểu được con người Diệp Hải Thần. Không chỉ có Doãn Hàm không hiểu, Sandy cũng không hiểu. Ngày đó khi chị bước ra khỏi tiệm bánh ngọt, phát hiện bên ngoài trời đang mưa. Rõ ràng đã vào hạ, đêm đó lại đặc biệt lạnh. Tựa như mùa đông đã đến. Số chương 103 chương đã bao gồm ngoại truyện Nội dung Đô thị tình yêu, hào môn thế gia, có yêu có hận, gương vỡ lại lành, HE. Trong cuộc sống này có rất nhiều loại cặn bã, cũng có người lười tiền, nhưng cũng có người gạt sắc. Tuy nhiên cũng có loại người vừa ra tay lại liền muốn mạng người như Kỷ Tùy Châu thì không nhiều lắm. Năm năm trước Doãn Ước đã được nếm qua một lần, cho nên thời điểm tên cặn bã họ Kỷ lại đến, cô cắn chặt răng không mở miệng. Kỷ Tùy Châu Doãn Ước, lại hẹn hò nhé? Doãn Ước Biến! Kỷ Tùy Châu, anh thương tổn tôi triệt để, đều dựa vào việc tôi thích anh. Doãn Ước Trải qua nhiều năm hận thù gặp lại. Doãn Ước “Kỷ Tùy Châu, mắt tôi mù, nhưng tim tôi không mù.” Kỷ Tùy Châu “Vậy thì tôi sẽ khiến trái tim em phải mù đi.”

đừng nên gặp lại ngoại truyện